<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/">
	<channel>
		<title><![CDATA[D2VN - Warth of the lich king - Off Topic]]></title>
		<link>https://community.diablo2vn.com/</link>
		<description><![CDATA[D2VN - Warth of the lich king - https://community.diablo2vn.com]]></description>
		<pubDate>Tue, 21 Apr 2026 09:02:54 +0000</pubDate>
		<generator>MyBB</generator>
		<item>
			<title><![CDATA[[Tiểu thuyết] The Sin War: Birthright (dịch)]]></title>
			<link>https://community.diablo2vn.com/thread-Tieu-thuyet-The-Sin-War-Birthright-dich--1736.html</link>
			<pubDate>Tue, 19 Jul 2016 02:15:38 +0800</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://community.diablo2vn.com/member.php?action=profile&uid=9276">goldmansachs</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://community.diablo2vn.com/thread-Tieu-thuyet-The-Sin-War-Birthright-dich--1736.html</guid>
			<description><![CDATA[Tác giả: Richard A. Knaak<br />
<br />
Giới thiệu:<br />
<br />
Từ thuở hồng hoang, thế lực của các vị thần trên Thiên đàng (High Heavens) cùng sức mạnh hắc ám của quỷ dữ dưới Địa ngục (Burning Hell) đã không ngừng tranh đấu. Sự giằng co quyết liệt này cuối cùng đã ảnh hưởng tới Nơi trú ẩn Sanctuary – thế giới của loài người. Do cả hai đều muốn lôi kéo nhân loại về phía mình, thiên thần và quỷ dữ đại diện cho hai thế lực thiện và ác đã bí mật tiến hành một cuộc chiến tranh. Truyện kể về The Sin War – Chiến tranh tội lỗi – một cuộc chiến mà thay đổi hoàn toàn số phận của con người.<br />
<br />
Ba ngàn năm trước khi Tristram chìm vào sự u ám…<br />
<br />
<br />
Tại ngôi làng Seram, một chàng trai tên Uldyssian - con trai của nhà Diomedes, vốn vẫn luôn hài lòng với cuộc sống yên bình an nhàn tại nông trại. Cuộc sống của anh cứ thế trôi qua cho đến khi hàng loạt biến cố đến với Uldyssian. Bất ngờ bị buộc tội là hung thủ trong vụ án mạng tàn khốc với hai nhà truyền đạo, Uldyssian bị bức phải rời bỏ quê nhà để bước chân lên một hành trình đầy nguy hiểm – cuộc hành trình chứng minh sự trong sạch của mình. Nhưng Uldyssian càng trở nên hoang mang hơn khi phát hiện ra rằng có một nguồn sức mạnh cổ quái đã hình thành trong y – năng lực huyền bí mà chưa từng ai dám nghĩ tới. Uldyssian luôn phải chiến đấu với luồng sức mạnh kì lạ trong thân thể nếu không muốn dấu vết cuối cùng của nhân loại vĩnh viễn biến mất…<br />
<hr class="mycode_hr" />
[Prologue]<br />
<br />
Từ xưa tới nay, hiếm có ai biết được thế giới mình đang sống có một cái tên khác gọi là Nơi trú ẩn (Sanctuary) hoặc biết đến sự tồn tại của các thế lực siêu nhiên như thiên thần và quỷ dữ. Nhhững cái tên Inarius, Diablo, Rathma, Memphisto, Baal – chưa từng được nhắc qua nhưng lại đại diện cho những nhân vật ở cả hai phe làm thay đổi hoàn toàn trật tự thế giới con người.<br />
<br />
Con người vẫn cứ sinh sống, làm ăn nhưng không hề hay biết cả Thiên thần lẫn Quỷ dữ đều theo dõi và khao khát tiềm năng của họ.<br />
<br />
Cuộc chiến tranh đầy tội lỗi này đã biến số phận của vô vàn con người trở nên bi đát, nhưng trong số đó thì vận mệnh của Uldyssian là trắc trở hơn cả…<br />
<br />
The Sin War – Chiến tranh tội lỗi, đây không đơn thuần chỉ là việc so đấu vũ lực giữa Thiên Đàng và Địa Ngục, mà còn là sự thử thách với chính con người. Một cuộc chiến xóa tan sự yên ả của thế giới loài người…]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Tác giả: Richard A. Knaak<br />
<br />
Giới thiệu:<br />
<br />
Từ thuở hồng hoang, thế lực của các vị thần trên Thiên đàng (High Heavens) cùng sức mạnh hắc ám của quỷ dữ dưới Địa ngục (Burning Hell) đã không ngừng tranh đấu. Sự giằng co quyết liệt này cuối cùng đã ảnh hưởng tới Nơi trú ẩn Sanctuary – thế giới của loài người. Do cả hai đều muốn lôi kéo nhân loại về phía mình, thiên thần và quỷ dữ đại diện cho hai thế lực thiện và ác đã bí mật tiến hành một cuộc chiến tranh. Truyện kể về The Sin War – Chiến tranh tội lỗi – một cuộc chiến mà thay đổi hoàn toàn số phận của con người.<br />
<br />
Ba ngàn năm trước khi Tristram chìm vào sự u ám…<br />
<br />
<br />
Tại ngôi làng Seram, một chàng trai tên Uldyssian - con trai của nhà Diomedes, vốn vẫn luôn hài lòng với cuộc sống yên bình an nhàn tại nông trại. Cuộc sống của anh cứ thế trôi qua cho đến khi hàng loạt biến cố đến với Uldyssian. Bất ngờ bị buộc tội là hung thủ trong vụ án mạng tàn khốc với hai nhà truyền đạo, Uldyssian bị bức phải rời bỏ quê nhà để bước chân lên một hành trình đầy nguy hiểm – cuộc hành trình chứng minh sự trong sạch của mình. Nhưng Uldyssian càng trở nên hoang mang hơn khi phát hiện ra rằng có một nguồn sức mạnh cổ quái đã hình thành trong y – năng lực huyền bí mà chưa từng ai dám nghĩ tới. Uldyssian luôn phải chiến đấu với luồng sức mạnh kì lạ trong thân thể nếu không muốn dấu vết cuối cùng của nhân loại vĩnh viễn biến mất…<br />
<hr class="mycode_hr" />
[Prologue]<br />
<br />
Từ xưa tới nay, hiếm có ai biết được thế giới mình đang sống có một cái tên khác gọi là Nơi trú ẩn (Sanctuary) hoặc biết đến sự tồn tại của các thế lực siêu nhiên như thiên thần và quỷ dữ. Nhhững cái tên Inarius, Diablo, Rathma, Memphisto, Baal – chưa từng được nhắc qua nhưng lại đại diện cho những nhân vật ở cả hai phe làm thay đổi hoàn toàn trật tự thế giới con người.<br />
<br />
Con người vẫn cứ sinh sống, làm ăn nhưng không hề hay biết cả Thiên thần lẫn Quỷ dữ đều theo dõi và khao khát tiềm năng của họ.<br />
<br />
Cuộc chiến tranh đầy tội lỗi này đã biến số phận của vô vàn con người trở nên bi đát, nhưng trong số đó thì vận mệnh của Uldyssian là trắc trở hơn cả…<br />
<br />
The Sin War – Chiến tranh tội lỗi, đây không đơn thuần chỉ là việc so đấu vũ lực giữa Thiên Đàng và Địa Ngục, mà còn là sự thử thách với chính con người. Một cuộc chiến xóa tan sự yên ả của thế giới loài người…]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[God's Guardians - Chapter 36 : Follow The Cube]]></title>
			<link>https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-36-Follow-The-Cube--1695.html</link>
			<pubDate>Mon, 26 Oct 2015 07:58:42 +0800</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://community.diablo2vn.com/member.php?action=profile&uid=2115">Street Boy Bach</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-36-Follow-The-Cube--1695.html</guid>
			<description><![CDATA[<blockquote class="mycode_quote"><cite>Trích dẫn:</cite><span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 36 - SEASON 2 : FOLLOW THE CUBE</span></span><br />
<br />
Cứ như vậy , các Vệ Thần xuống căn hầm nơi trước đó là nhà ngục mà Zack và Atlantis đã được đưa tới mà đi. Nhưng lần này họ không đi theo con đường đã quen mà vòng qua chỗ bậc tam cấp gần đó mà đi. Họ càng đi , Horadic Cube rung càng mạnh , cho đến khi đã ở cách mặt đất khoảng gần một cây số thì mới thấy điểm dừng là một cánh cửa bằng gỗ bị gắn chằng chịt niêm phong. Những tờ giấy ấy tuy đã cũ nhưng chữ viết vẫn còn có thể lờ mờ nhìn được. " Nguy hiểm " , " Cấm đến gần " và " Quỉ dữ " là những từ ngữ cảnh báo đủ để các Vệ Thần lăm lăm vũ khí trên tay. Trong khi ấy , Zack lại quay ra nhìn cảnh vật đang hiện hữu quanh mình. Nhìn những vết bụi bặm này thì toàn bộ khu vực nơi họ đang đứng phải được xây dựng nên cách đây vài thế kỉ. Dấu hiệu xâm thực đang diễn ra ngày một lớn với những mảng xanh bám đầy tường và những mạng nhện đã thành hình trông như thể những màn sương giăng mắc khắp nơi vậy. Nhưng câu hỏi đang hiện ra trong đầu cậu ta bấy giờ là điều gì đã khiến Jerhyn giấu kín về nơi này ?<br />
<br />
Barbarian lấy cây rìu của mình chặt đôi cánh cửa bị niêm phong kia chỉ với một nhát rìu nhẹ như người ta dùng dao cắt đậu phụ. Một cảnh tượng hoang tàn và thấm mùi ẩm mốc hiện ra trước mặt các Vệ Thần. Nơi mà họ vừa đặt chân vào là một khu hành lang đã lâu ngày không có ai dọn dẹp , bẩn thỉu và có một mùi khó chịu như chuồng ngựa. Đây quả thật là một nơi lí tưởng để những thứ sinh vật không phải con người sinh sống và phát triển. Nhưng khi nhìn kĩ , ai cũng thấy nó hao hao giống như một nhà lưu niệm vậy . Nơi này lưu giữ toàn những cổ vật đắt tiền từ thời mà Lut Gholein mới được thành lập. Từ viên đá đầu tiên đánh dấu sự ra đời của nơi này , cho đến những bức tranh vẽ lại những trận chiến lịch sử bảo vệ quê hương trước bàn tay của quỉ dữ. Tại sao người ta có thể bỏ mặc những dấu tích lịch sử đáng tự hào này được nhỉ ?<br />
<br />
Khi câu hỏi ấy vang lên trong đầu Zack thì cũng là lúc cậu ta bắt đầu cảm nhận được có thứ gì đó đang chuyển động xung quanh mình. Nhưng không phải chỉ có một , mà là rất nhiều kẻ đang lảng vảng quanh đây. Druid cũng bắt đầu khịt khịt mũi , những người khác bắt đầu tạo thành một vòng cung. <br />
<br />
Họ đã bị phục kích<br />
<br />
Từ dưới sàn nhà , những khô lâu dần mò lên khỏi mặt đất . Những tên khổng lồ một mắt cao hơn ba mét dần bước ra khỏi bóng tối , chưa kể đến mùi hắc khí của một đợt địch nữa đang ào tới. Nhưng không cần đến sự nhất trí của toàn đội , Barbarian đã vọt lên , miệng hét lớn<br />
<br />
Chiến thôi !<br />
<br />
Những người khác cũng không thể đứng ngoài. Một cuộc hỗn chiến diễn ra giữa hai phe có số lượng chênh lệch nhau quá lớn. Cho dù Necromancer và Zack có liên tục triệu gọi Skeleton và Golem đi nữa thì cũng khó mà lại được với số lượng quỉ dữ này. Chúng cứ ồ ạt tiến đến từ khắp các ngả , thậm chí là lao cả từ trên không xuống nữa kia. Ánh sáng đang dần bị che lấp đi bởi những tên khổng lồ với màu da xạm đen đang ồ tới và những khô lâu đang đánh lộn nhau chí chóe. Nhưng chẳng lẽ một cái hành lang nhỏ chưa như đường cống lại có thể rộng vậy sao ?<br />
<br />
Một tên khổng lồ vung cây búa giáng thẳng xuống lưng của Barbarian khi anh ta không để ý. Nhưng anh ta ráng chịu không kêu đau , quay người rồi bay lên vung rìu chém bay đầu hắn rồi mới khuỵu xuống để nhận sự đồng đội. Thế rồi anh ta cảm thấy thật lạ<br />
<br />
Đòn đánh vừa rồi không hề đau một chút nào , tất cả sát thương vừa rồi chỉ như một cú đánh bằng búa bông vậy<br />
<br />
Barbarian đứng bật dậy. Vết bầm vừa nãy trên lưng anh ta đã biến mất. Holy Knight và Zack đã thấy được điều này. Như vậy thì đây chỉ là một ảo giác mà thôi , nhưng vấn đề là cái nguồn của nó ở đâu được chứ ?<br />
<br />
Lũ tà ma lao tới mỗi lúc một đông , tuy đây chỉ là cảm giác giả mà thôi nhưng cái mà kẻ gây ra điều này đang nhắm tới là tạo ra một sự ức chế thần kinh. Ăn nhiều đòn giả , não bộ sẽ tự động chuyển thành cảm giác đau . Kẻ địch sẽ không chết bởi đao kiếm mà chết bởi sự ngu muội của những cơn động kinh cho đến cuối đời. Đây quả là một cách ra tay còn tàn độc hơn cả giết người - Zack nghiến răng<br />
<br />
Khi mà Zack nhận ra được điều này thì địch đã bao kín xung quanh cậu ta . Zack cũng thừa hiểu cậu ta khó mà trụ lâu được cứ với tình hình này , nhưng rồi một lần nữa phép màu lại xảy ra<br />
<br />
Tất cả Quỉ Dữ đã biến mất<br />
<br />
Những người khác đang đứng thở hồng hộc , mồ hôi đang chảy như suối trên gương mặt họ. Trong lúc ấy , Atlantis lại đang thích thú nhìn ngắm mình trước cái gương gần đó. Khung của chiếc gương ấy đã được mạ vàng , chưa kể còn có hình những tiểu quỉ đang ông lấy chiếc gương từ phía sau nữa. Thật không hiểu cô bé này đã lao ra khỏi đám loạn quân kia như thế nào. Rõ ràng vừa lúc nãy còn đang dựa vào lưng Zack kia mà ?<br />
<br />
Trong lúc ấy , với kinh nghiệm của người có tuổi đời lớn hơn một chút , Druid phóng tầm mắt ra xa để nhìn thấy những tấm gương được đặt để phản chiếu lẫn nhau. Thì ra những ảo ảnh mà gã thầy tu kia đã nhìn thấy được tạo ra theo cách này. Ánh sáng được phản chiếu qua các tấm gương tạo ra một phản quang đủ lớn khiến người ta nhầm tưởng về những điều mình đang thấy. Nhưng chỉ cần một gương không được chiếu sáng thì toàn bộ sự sắp xếp công phu này sẽ hỏng bét. Anh ta nhanh chóng chỉ cho đồng đội thấy được những điều mà mình vừa thấy nhưng cũng không quên bảo Atlantis phải đứng im để tránh cho ảo ảnh tiếp túc hoạt đông. Không suy nghĩ nhiều , Barbarian tung thẳng một cú đấm về cái gương ngay chỗ Atlantis đang đứng<br />
<br />
Đừng !<br />
<br />
Câu nói của Necromancer đã tới quá chậm so với nắm đấm đã đi đến tấm gương kia. Barbarian ngay lập tức bị bắn ngược lại về phía sau bởi một lực đúng bằng với nắm đấm của mình. Anh ta nằm bệt trên sàn , mũi bê bết máu , gương mặt thất thần như chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Mọi người vội ra đỡ anh dậy. Amazon vội lấy cái khăn mùi xoa dắt ở chỗ thắt lưng để Barbarian thấm máu. Trong lúc ấy , Zack và Necromancer đang nhìn kĩ cái gương một chút. Trên đó đã được gắn một lớp bột phản quang giống như thứ bột mà người ta vẫn thường dát lên các bộ áo giáp để làm giảm sát thương từ vũ khí của địch. Nhưng khi sờ nhẹ nhẹ vào lớp bột ấy mới thấy nó đã được cải tiến rất nhiều so với thứ bột thông thường mà các nhà giả kim vẫn sử dụng. Thậm chí còn được tà thuật hỗ trợ để phản lại sát thương ma thuật nữa kia<br />
<br />
- Vậy là không có cách nào để phá cái thứ được coi là mỏng manh này sao ? - Sorcerer nói<br />
<br />
Zack và Necromancer quay sang nhìn nhau một hồi rồi nở một nụ cười khẩy. Đó là cái dấu hiệu đặc trưng cho việc họ đã tìm ra câu trả lời cho một câu đố nào đó. Không nói gì hơn , cả hai nhấc bổng cái gương khỏi bệ đỡ của nó rồi ném thẳng đến chỗ một cái gương khác ở ngay chính diện<br />
<br />
Lần này thì không chỉ một mà tất cả những cái gương tà thuật đều đã vỡ nát. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là những tiểu quỉ mạ vàng trên những tấm gương kia chợt có thể di chuyển như những vật thể sống. Chúng gặp nhau ở một điểm cuối hành lang rồi cứ thể kẻ nọ giẫm lên đầu kẻ kia , tạo thành một cánh cổng không gian màu xanh lục dẫn đến một nơi khác. Các Vệ Thần tuy đã trải qua nhiều chuyện mới bắt đầu tin vào sức mạnh của tà thuật , nhưng điều này thật quá sức tưởng tượng với họ. Trên cánh cổng không gian ấy có một cái biển bằng đá khắc một dòng chữ mà theo hiểu biết của Sorcerer thì có lẽ những con chữ này ra đời từ trước cả khi hành tinh này được hình thành. Horadic Cube trong tay nải của Holy Knight đang rung bần bật lên. Dù là cái gì bị tách làm đôi thì chắc chắn chúng đang nằm sau cánh cổng kia. Giờ thì không còn lí do gì để lùi lại nữa. Các Vệ Thần rút vũ khí đứng ngoài đợi , còn Zack và Atlantis sẽ đi vào trước nghe ngóng tình hình. Atlantis vừa đi vừa bám chặt lấy tay của Zack , còn cậu trai kia cũng bắt đầu rón rén bước vào cánh cổng kia , và khi mà đầu kia của cánh cổng đã rộng mở trước mắt họ<br />
<br />
Không thể nào ! - Zack thốt lên - Chẳng lẽ nơi này chính là.....<br />
</span></span></blockquote>
]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote class="mycode_quote"><cite>Trích dẫn:</cite><span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 36 - SEASON 2 : FOLLOW THE CUBE</span></span><br />
<br />
Cứ như vậy , các Vệ Thần xuống căn hầm nơi trước đó là nhà ngục mà Zack và Atlantis đã được đưa tới mà đi. Nhưng lần này họ không đi theo con đường đã quen mà vòng qua chỗ bậc tam cấp gần đó mà đi. Họ càng đi , Horadic Cube rung càng mạnh , cho đến khi đã ở cách mặt đất khoảng gần một cây số thì mới thấy điểm dừng là một cánh cửa bằng gỗ bị gắn chằng chịt niêm phong. Những tờ giấy ấy tuy đã cũ nhưng chữ viết vẫn còn có thể lờ mờ nhìn được. " Nguy hiểm " , " Cấm đến gần " và " Quỉ dữ " là những từ ngữ cảnh báo đủ để các Vệ Thần lăm lăm vũ khí trên tay. Trong khi ấy , Zack lại quay ra nhìn cảnh vật đang hiện hữu quanh mình. Nhìn những vết bụi bặm này thì toàn bộ khu vực nơi họ đang đứng phải được xây dựng nên cách đây vài thế kỉ. Dấu hiệu xâm thực đang diễn ra ngày một lớn với những mảng xanh bám đầy tường và những mạng nhện đã thành hình trông như thể những màn sương giăng mắc khắp nơi vậy. Nhưng câu hỏi đang hiện ra trong đầu cậu ta bấy giờ là điều gì đã khiến Jerhyn giấu kín về nơi này ?<br />
<br />
Barbarian lấy cây rìu của mình chặt đôi cánh cửa bị niêm phong kia chỉ với một nhát rìu nhẹ như người ta dùng dao cắt đậu phụ. Một cảnh tượng hoang tàn và thấm mùi ẩm mốc hiện ra trước mặt các Vệ Thần. Nơi mà họ vừa đặt chân vào là một khu hành lang đã lâu ngày không có ai dọn dẹp , bẩn thỉu và có một mùi khó chịu như chuồng ngựa. Đây quả thật là một nơi lí tưởng để những thứ sinh vật không phải con người sinh sống và phát triển. Nhưng khi nhìn kĩ , ai cũng thấy nó hao hao giống như một nhà lưu niệm vậy . Nơi này lưu giữ toàn những cổ vật đắt tiền từ thời mà Lut Gholein mới được thành lập. Từ viên đá đầu tiên đánh dấu sự ra đời của nơi này , cho đến những bức tranh vẽ lại những trận chiến lịch sử bảo vệ quê hương trước bàn tay của quỉ dữ. Tại sao người ta có thể bỏ mặc những dấu tích lịch sử đáng tự hào này được nhỉ ?<br />
<br />
Khi câu hỏi ấy vang lên trong đầu Zack thì cũng là lúc cậu ta bắt đầu cảm nhận được có thứ gì đó đang chuyển động xung quanh mình. Nhưng không phải chỉ có một , mà là rất nhiều kẻ đang lảng vảng quanh đây. Druid cũng bắt đầu khịt khịt mũi , những người khác bắt đầu tạo thành một vòng cung. <br />
<br />
Họ đã bị phục kích<br />
<br />
Từ dưới sàn nhà , những khô lâu dần mò lên khỏi mặt đất . Những tên khổng lồ một mắt cao hơn ba mét dần bước ra khỏi bóng tối , chưa kể đến mùi hắc khí của một đợt địch nữa đang ào tới. Nhưng không cần đến sự nhất trí của toàn đội , Barbarian đã vọt lên , miệng hét lớn<br />
<br />
Chiến thôi !<br />
<br />
Những người khác cũng không thể đứng ngoài. Một cuộc hỗn chiến diễn ra giữa hai phe có số lượng chênh lệch nhau quá lớn. Cho dù Necromancer và Zack có liên tục triệu gọi Skeleton và Golem đi nữa thì cũng khó mà lại được với số lượng quỉ dữ này. Chúng cứ ồ ạt tiến đến từ khắp các ngả , thậm chí là lao cả từ trên không xuống nữa kia. Ánh sáng đang dần bị che lấp đi bởi những tên khổng lồ với màu da xạm đen đang ồ tới và những khô lâu đang đánh lộn nhau chí chóe. Nhưng chẳng lẽ một cái hành lang nhỏ chưa như đường cống lại có thể rộng vậy sao ?<br />
<br />
Một tên khổng lồ vung cây búa giáng thẳng xuống lưng của Barbarian khi anh ta không để ý. Nhưng anh ta ráng chịu không kêu đau , quay người rồi bay lên vung rìu chém bay đầu hắn rồi mới khuỵu xuống để nhận sự đồng đội. Thế rồi anh ta cảm thấy thật lạ<br />
<br />
Đòn đánh vừa rồi không hề đau một chút nào , tất cả sát thương vừa rồi chỉ như một cú đánh bằng búa bông vậy<br />
<br />
Barbarian đứng bật dậy. Vết bầm vừa nãy trên lưng anh ta đã biến mất. Holy Knight và Zack đã thấy được điều này. Như vậy thì đây chỉ là một ảo giác mà thôi , nhưng vấn đề là cái nguồn của nó ở đâu được chứ ?<br />
<br />
Lũ tà ma lao tới mỗi lúc một đông , tuy đây chỉ là cảm giác giả mà thôi nhưng cái mà kẻ gây ra điều này đang nhắm tới là tạo ra một sự ức chế thần kinh. Ăn nhiều đòn giả , não bộ sẽ tự động chuyển thành cảm giác đau . Kẻ địch sẽ không chết bởi đao kiếm mà chết bởi sự ngu muội của những cơn động kinh cho đến cuối đời. Đây quả là một cách ra tay còn tàn độc hơn cả giết người - Zack nghiến răng<br />
<br />
Khi mà Zack nhận ra được điều này thì địch đã bao kín xung quanh cậu ta . Zack cũng thừa hiểu cậu ta khó mà trụ lâu được cứ với tình hình này , nhưng rồi một lần nữa phép màu lại xảy ra<br />
<br />
Tất cả Quỉ Dữ đã biến mất<br />
<br />
Những người khác đang đứng thở hồng hộc , mồ hôi đang chảy như suối trên gương mặt họ. Trong lúc ấy , Atlantis lại đang thích thú nhìn ngắm mình trước cái gương gần đó. Khung của chiếc gương ấy đã được mạ vàng , chưa kể còn có hình những tiểu quỉ đang ông lấy chiếc gương từ phía sau nữa. Thật không hiểu cô bé này đã lao ra khỏi đám loạn quân kia như thế nào. Rõ ràng vừa lúc nãy còn đang dựa vào lưng Zack kia mà ?<br />
<br />
Trong lúc ấy , với kinh nghiệm của người có tuổi đời lớn hơn một chút , Druid phóng tầm mắt ra xa để nhìn thấy những tấm gương được đặt để phản chiếu lẫn nhau. Thì ra những ảo ảnh mà gã thầy tu kia đã nhìn thấy được tạo ra theo cách này. Ánh sáng được phản chiếu qua các tấm gương tạo ra một phản quang đủ lớn khiến người ta nhầm tưởng về những điều mình đang thấy. Nhưng chỉ cần một gương không được chiếu sáng thì toàn bộ sự sắp xếp công phu này sẽ hỏng bét. Anh ta nhanh chóng chỉ cho đồng đội thấy được những điều mà mình vừa thấy nhưng cũng không quên bảo Atlantis phải đứng im để tránh cho ảo ảnh tiếp túc hoạt đông. Không suy nghĩ nhiều , Barbarian tung thẳng một cú đấm về cái gương ngay chỗ Atlantis đang đứng<br />
<br />
Đừng !<br />
<br />
Câu nói của Necromancer đã tới quá chậm so với nắm đấm đã đi đến tấm gương kia. Barbarian ngay lập tức bị bắn ngược lại về phía sau bởi một lực đúng bằng với nắm đấm của mình. Anh ta nằm bệt trên sàn , mũi bê bết máu , gương mặt thất thần như chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Mọi người vội ra đỡ anh dậy. Amazon vội lấy cái khăn mùi xoa dắt ở chỗ thắt lưng để Barbarian thấm máu. Trong lúc ấy , Zack và Necromancer đang nhìn kĩ cái gương một chút. Trên đó đã được gắn một lớp bột phản quang giống như thứ bột mà người ta vẫn thường dát lên các bộ áo giáp để làm giảm sát thương từ vũ khí của địch. Nhưng khi sờ nhẹ nhẹ vào lớp bột ấy mới thấy nó đã được cải tiến rất nhiều so với thứ bột thông thường mà các nhà giả kim vẫn sử dụng. Thậm chí còn được tà thuật hỗ trợ để phản lại sát thương ma thuật nữa kia<br />
<br />
- Vậy là không có cách nào để phá cái thứ được coi là mỏng manh này sao ? - Sorcerer nói<br />
<br />
Zack và Necromancer quay sang nhìn nhau một hồi rồi nở một nụ cười khẩy. Đó là cái dấu hiệu đặc trưng cho việc họ đã tìm ra câu trả lời cho một câu đố nào đó. Không nói gì hơn , cả hai nhấc bổng cái gương khỏi bệ đỡ của nó rồi ném thẳng đến chỗ một cái gương khác ở ngay chính diện<br />
<br />
Lần này thì không chỉ một mà tất cả những cái gương tà thuật đều đã vỡ nát. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là những tiểu quỉ mạ vàng trên những tấm gương kia chợt có thể di chuyển như những vật thể sống. Chúng gặp nhau ở một điểm cuối hành lang rồi cứ thể kẻ nọ giẫm lên đầu kẻ kia , tạo thành một cánh cổng không gian màu xanh lục dẫn đến một nơi khác. Các Vệ Thần tuy đã trải qua nhiều chuyện mới bắt đầu tin vào sức mạnh của tà thuật , nhưng điều này thật quá sức tưởng tượng với họ. Trên cánh cổng không gian ấy có một cái biển bằng đá khắc một dòng chữ mà theo hiểu biết của Sorcerer thì có lẽ những con chữ này ra đời từ trước cả khi hành tinh này được hình thành. Horadic Cube trong tay nải của Holy Knight đang rung bần bật lên. Dù là cái gì bị tách làm đôi thì chắc chắn chúng đang nằm sau cánh cổng kia. Giờ thì không còn lí do gì để lùi lại nữa. Các Vệ Thần rút vũ khí đứng ngoài đợi , còn Zack và Atlantis sẽ đi vào trước nghe ngóng tình hình. Atlantis vừa đi vừa bám chặt lấy tay của Zack , còn cậu trai kia cũng bắt đầu rón rén bước vào cánh cổng kia , và khi mà đầu kia của cánh cổng đã rộng mở trước mắt họ<br />
<br />
Không thể nào ! - Zack thốt lên - Chẳng lẽ nơi này chính là.....<br />
</span></span></blockquote>
]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[God's Guardians - Chapter 35 : Up Or Down ?]]></title>
			<link>https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-35-Up-Or-Down-U--1680.html</link>
			<pubDate>Mon, 19 Oct 2015 07:57:24 +0800</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://community.diablo2vn.com/member.php?action=profile&uid=2115">Street Boy Bach</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-35-Up-Or-Down-U--1680.html</guid>
			<description><![CDATA[CHAPTER 35 - SEASON 2 : UP OR DOWN ?<br />
<br />
Tất cả mọi người bắt đầu chụm đầu lại quanh cuốn Bách Khoa Toàn Thư của Sorcerer. Mắt nhìn theo từng con chữ cô đang đọc thành tiếng<br />
<br />
Vũ trụ song song<br />
<br />
Đây là nơi có cấu trúc , thời gian và cả điều kiện sinh tồn hệt như vũ trụ mà con người đang sinh sống. Nhưng những sự vật , sự việc và thậm chí là con người ở nơi đó sẽ có sự khác biệt hoàn toàn với vũ trụ nơi ta đang sinh sống. Theo mật khố của Thiên Chúa Giáo , Chúa đã tạo ra những vũ trụ song song này không chỉ để khai thác sâu hơn vào những khía cạnh của sự vật , mà còn phục vụ cho những cuộc di cư sau này giữa các vũ trụ trong trường hợp thế giới của họ bị hủy diệt<br />
<br />
Zack suýt thì phì cười trước đoạn Chúa đã tạo ra những vũ trụ song song. Trong khi những người khác vẫn đang tin sái cổ những gì họ đang nghe và đang đọc , thì cả Zack lẫn Atlantis đều biết rằng điều này khó có thể xảy ra. Cả hai đang chờ đợi Sorcerer đọc xong đoạn này để lật cách đó khoảng vài chục trang<br />
<br />
Thế giới đảo ngược<br />
<br />
Còn được biết đến một cách ngắn gọn hơn là Ngược Giới. Con người đã bắt đầu có những lí thuyết đại cương đầu tiên về sự tồn tại của nó , nhưng chưa ai có lời giải chính xác về sự đảo lộn này. Theo Cơ Đốc Giáo , thế giới này được tạo ra bởi bàn tay của Chúa Quỉ. Sau trận chiến giành giật lấy niềm tin con người , Chúa đã đầy ải Quỉ Dữ xuống Địa Ngục và cấm tất cả đến được Trần Gian. Vậy nên Diablo đã tạo ra một thế giới đảo ngược như một thứ công cụ để tìm hiểu cũng như để làm tấm bản đồ xâm chiếm thế giới tâm linh loài người sau này<br />
<br />
Sau khi đã đọc đi đọc lại một cách kĩ càng , tất cả mọi người mới ngẩng đầu lên để nhìn kĩ vạn vật xung quanh mình một lần nữa. Mọi vật ở đây được sắp đặt đúng theo thế giới đảo ngược, nhưng nếu vậy thì giờ này đáng ra họ đã bị săn lùng bởi quỉ dữ. Tuy vậy , khả năng họ đã đi qua một ống thông dẫn đến một vũ trụ song song cũng rất có khả năng xảy ra. Với cái tối âm u dưới lòng cống ngầm thì sao mà biết được mình đã đi đâu cơ chứ ? Phải chăng nơi họ đã qua là một ống dẫn , mà không , một cánh cổng đến một vũ trụ khác ? Nhưng nếu vậy thì giờ này phải có mùi hắc khí xung quanh đây , đằng này lại chỉ có mùi ẩm của cát và gió nơi hoang mạc vắng hơi ấm con người. Lúc này Necromancer mới lấy Horadic Cube từ trong tay nải ra , có vẻ như đang tính toán điều gì đó<br />
<br />
- Đừng nói với em là anh định... - Mage Hunter lộ rõ vẻ ngạc nhiên<br />
<br />
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Necromancer khi anh lấy trong túi áo bốn viên Amethyst màu đỏ lấy được khi đánh bại Andariel hồi trước rồi đặt chúng nằm cạnh chiếc hộp kia. Anh cẩn thận xoay cái nắm trên đỉnh của Horadic Cube để mở nó ra. Ngay lập tức ba cạnh bên của chiếc hộp tách nhau ra để người ta có thể nhìn rõ bên trong lòng của nó. Đó là một cái ống nhỏ nằm ngay giữa lòng của hộp. Necromancer nhẹ nhàng đặt mấy viên Amethyst gần cái ống đó , và thật bất ngờ<br />
<br />
Những viên Amethyst kia đang nổi bồng bềnh trên cái ống nhỏ đó<br />
<br />
Druid định chạm vào chỗ mấy viên đá để thử xem nó có phải là thật không thì ngay lập tức nhận được cái nhìn xua đuổi của đồng đội. Mọi con mắt như đang mỗi lúc một giãn rộng ra khi thấy Necromancer đóng ba cạnh của hộp lại , rồi dùng năng lượng của mình để truyền vào đó. Một luồng sáng đập vào mắt những người xung quanh khiến họ phải nhanh chóng lùi lại , và khi luống sáng kia đã biến mất , tất cả những gì còn lại là một viên Amethyst màu đỏ rực đang hiện trên cánh tay phải của Necromancer. Anh cẩn thận đưa nó vào tay của Sorcerer<br />
<br />
- Không thể thế được ! - Cô thốt lên khi chỉ vừa nhìn qua viên đá ấy - Đây là một viên Amethyst mang sức mạnh của thuộc tính lửa , nhưng sức mạnh của nó lại bằng cả bốn viên vừa rồi cộng lại. Vậy ra khả năng của Horadic Cube chính là....<br />
<br />
Lúc này tất cả mới vỡ lẽ. Thì ra sức mạnh của Horadic Cube chính là kết hợp những vật thể cùng một chất liệu để tạo ra những thứ có khả năng mạnh hơn trước. Nhưng tại sao anh ta lại cho họ thấy điều đó vào lúc này ? Trước những ánh mắt vẫn đang tròn tròn dẹt dẹt một cách mơ hồ kia , Necromancer đành phải lên tiếng<br />
<br />
- Mọi người không thấy sao ? - Necromancer vừa nói cầm trên tay Horadic Cube - Dù là Thế Giới Đảo Ngược hay Vũ Trụ Song Song thì cũng đều có một điểm chung , đó là chúng đều được tách ra từ bản gốc là nơi mà chúng ta đang sống. Chỉ cần...<br />
<br />
- Anh bị điên sao ? - Amazon ngay lập tức hiểu ra vấn đề - Anh có biết điều điên rồ mà anh sắp nói ra nguy hiểm thế nào chứ ?<br />
<br />
Những người khác cũng ngầm hiểu được ý đồ của Necromancer , nhưng dù có kết hợp sức mạnh của tất cả bọn họ thì cũng khó mà làm được việc này. Nghe tiếng thở có phần hơi gấp gáp và vài giọt mồ hôi đang chảy sau ó của Necromancer là biết. Vậy biết tìm đâu ra một người có năng lực lớn như vậy ở cái vùng đất không có bóng người này đây ?<br />
<br />
Bánh bao biết Mind Power đấy !<br />
<br />
Câu nói vu vơ vừa rồi của Atlantis đã ngay lập tức khiến các Vệ Thần phải quay đầu về phía Zack. Làm thế nào mà một thằng trẻ ranh lại có thể sử dụng được năng lực của thánh thần kia chứ ? Và đó cũng là lúc mà họ thấy cậu ta nhẹ nhàng thoát khỏi cái dây trói Quỉ Dữ của mình một cách dễ dàng như thể nó chỉ là một sơi dây mỏng tang vậy. Cậu ta không nói gì mà chỉ tiến gần đến chỗ Horadic Cube rồi bắt đầu nhắm mắt lại. Một luồng ánh sáng màu xanh lục bắt đầu phát sáng từ phía cái hộp trước mặt cậu ta. Thế rồi ba cạnh bên của Horadic Cube bật mở. Một luồng năng lượng trắng xóa bắn thẳng lên trời khiến bầu trời bỗng tối sầm lại , sấm chớp đánh vang trời cùng với những đám mây đen đang dần tụ lại ở một điểm trên đầu Zack. Nhưng rồi tất cả những điều đó chợt biến mất khí chính luồng năng lượng kia lại phản ngược lại Zack một lực khiến cậu ta bay xa mấy mét. Nguồn ánh sáng kia chợt biến mất. Ba cạnh của Horadic Cube lại đóng sầm lại như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Tất cả mọi người , trừ Necromancer , đều chạy ra đỡ Zack dậy , bởi người thanh niên có mái tóc trắng xóa dài đến bả vai kia vẫn chưa thể hiểu nổi anh ta đã sai ở điểm nào. Còn cậu trai vừa được mọi người đỡ dậy lại ngay lập tức đi về phía anh ta để làm rõ điều này<br />
<br />
- Nghe này ! - Zack nói khi mồ hôi đang chảy như suối dọc lưng mình - Anh chỉ sai về việc chọn địa điểm thôi <br />
<br />
Những người khác cảm thấy có phần ngạc nhiên , chẳng lẽ di chuyển không gian cũng cần phải đi đúng chỗ sao ?<br />
<br />
- Vậy nếu chúng ta sử dụng Return Scroll thì có thể về đúng chỗ không nhỉ ? - Amazon vừa nói vừa định lấy cuộn giấy trong tay nải của mình ra<br />
<br />
- Đừng mơ ! - Zack cười khẩy - Thế giới này là bản sao của nơi chúng ta đang sống , vậy nên Return Scroll sẽ nhầm tưởng đây thật sự là Lut Gholein<br />
<br />
Những người khác bắt đầu vắt óc suy nghĩ tìm cách xử lí chuyện này , và đây cũng là lúc Druid bắt đầu nhận ra điều gì đó. Anh ta bắt đầu khịt khịt mũi , đó là dấu hiệu của sự bất thường. Những người khác bắt đầu bám theo cái mùi mà anh ta ngửi thấy cho đến khi đến được cung điện của Jerhyn. Nhưng nơi này không hề vắng lặng<br />
<br />
Có một người lính đang đứng quay lưng lại với họ trước cổng cung điện<br />
<br />
Zack vội đưa tay ra cản mọi người lại gần người lính kia , bởi cho dù trên người anh ta không có mùi Hắc Khí thì có gì đó trong tiềm thức đang cảnh báo cậu ta về một chuyện gì đó sắp xảy ra. Và rồi người lính kia cũng quay đầu lại về phía các Vệ Thần. Mọi người chợt nhận ra đây là Kaelan - Đội trưởng đội cận vệ của Jerhyn , nhưng có điều kì lạ trên gương mặt anh ta<br />
<br />
Đôi mắt của Kaelan chỉ có một màu trắng mà thôi<br />
<br />
Đó cũng là lúc mà những người lính cận vệ của Lut Gholein xuất hiện và bao vây các Vệ Thần bằng những mũi giáo của mình. Tất cả bọn họ đều chỉ có một màu trắng xóa vô hồn trên đôi mắt . Đó cũng là lúc mà Zack bắt đầu suy nghĩ để rồi trong chớp nhoáng , nụ cười lại hiện diện trên gương mặt cậu ta. <br />
<br />
Không còn nghi ngờ gì nữa<br />
<br />
Nơi này là Thế Giới Đảo Ngược<br />
<br />
Mind Power của Zack khi nhìn thấu tâm can của những người lính này đều không thể tìm đâu ra trong đó một linh hồn. Những kẻ này chỉ là con rối mà thôi , và nếu như những gì mà Bách Khoa Toàn Thư của Sorcerer là đúng , thì cậu ta thừa biết được ai là kẻ đã giật dây lũ rối này. Nhưng liệu các Vệ Thần kia có hiểu được điều đó ?<br />
<br />
Barbarian toan hua rìu về phía các cận vệ vô hồn kia để bắt họ phải lùi lại , nhưng rồi không hiểu chuyện gì đã khiến hai lưỡi rìu trên cây rìu của anh ta bỗng tách ra , để lộ một cái lỗ vừa đủ để nhét viên Amethyst mà họ vừa có được. Và với cái bản tính nóng nảy , anh ta cũng không đủ kiên nhẫn để giật mình ngạc nhiên trước điều mà những người khác đang thấy , và cũng không phiền giật viên đá màu đỏ rực trong tay Sorcerer để nhét nó vào cây rìu của mình<br />
<br />
Hai lưỡi rìu lại chập vào nhau và ngay lập tức phát hỏa như một ngọn đuốc. Và thật kì lạ , những kẻ vô hồn kia chợt sợ hãi mà bỏ chạy. Một thứ cảm xúc mà chỉ có con người thật sự mới làm được như vậy. Và đó là lúc mà Zack nhận ra rằng cho dù có biến kẻ khác thành rối thì kẻ giật dây ở đầu kia cũng cần phải có một phần bản gốc để hoàn thành việc này. Trong lúc ấy , Mage Hunter ngay lập tức lao tới đánh ngất Kaelan rồi lấy chìa khóa xuống hầm đang được dắt gần thắt lưng của anh ta. Lúc này Zack mới để ý đến cái Horadic Cube đang rung lên bần bật trong tay Necromancer. Một nguồn năng lượng rất lớn bị tách đôi ra đang ở gần đây. Đó là phản ứng của Horadic Cube khi cảm nhận được sức mạnh. Tất cả các Vệ Thần đều đang trở thành những con cờ trên một bàn cờ khổng lồ , và cách duy nhất để vượt qua trò chơi này<br />
<br />
Tất cả đều phải cùng tiến lên]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[CHAPTER 35 - SEASON 2 : UP OR DOWN ?<br />
<br />
Tất cả mọi người bắt đầu chụm đầu lại quanh cuốn Bách Khoa Toàn Thư của Sorcerer. Mắt nhìn theo từng con chữ cô đang đọc thành tiếng<br />
<br />
Vũ trụ song song<br />
<br />
Đây là nơi có cấu trúc , thời gian và cả điều kiện sinh tồn hệt như vũ trụ mà con người đang sinh sống. Nhưng những sự vật , sự việc và thậm chí là con người ở nơi đó sẽ có sự khác biệt hoàn toàn với vũ trụ nơi ta đang sinh sống. Theo mật khố của Thiên Chúa Giáo , Chúa đã tạo ra những vũ trụ song song này không chỉ để khai thác sâu hơn vào những khía cạnh của sự vật , mà còn phục vụ cho những cuộc di cư sau này giữa các vũ trụ trong trường hợp thế giới của họ bị hủy diệt<br />
<br />
Zack suýt thì phì cười trước đoạn Chúa đã tạo ra những vũ trụ song song. Trong khi những người khác vẫn đang tin sái cổ những gì họ đang nghe và đang đọc , thì cả Zack lẫn Atlantis đều biết rằng điều này khó có thể xảy ra. Cả hai đang chờ đợi Sorcerer đọc xong đoạn này để lật cách đó khoảng vài chục trang<br />
<br />
Thế giới đảo ngược<br />
<br />
Còn được biết đến một cách ngắn gọn hơn là Ngược Giới. Con người đã bắt đầu có những lí thuyết đại cương đầu tiên về sự tồn tại của nó , nhưng chưa ai có lời giải chính xác về sự đảo lộn này. Theo Cơ Đốc Giáo , thế giới này được tạo ra bởi bàn tay của Chúa Quỉ. Sau trận chiến giành giật lấy niềm tin con người , Chúa đã đầy ải Quỉ Dữ xuống Địa Ngục và cấm tất cả đến được Trần Gian. Vậy nên Diablo đã tạo ra một thế giới đảo ngược như một thứ công cụ để tìm hiểu cũng như để làm tấm bản đồ xâm chiếm thế giới tâm linh loài người sau này<br />
<br />
Sau khi đã đọc đi đọc lại một cách kĩ càng , tất cả mọi người mới ngẩng đầu lên để nhìn kĩ vạn vật xung quanh mình một lần nữa. Mọi vật ở đây được sắp đặt đúng theo thế giới đảo ngược, nhưng nếu vậy thì giờ này đáng ra họ đã bị săn lùng bởi quỉ dữ. Tuy vậy , khả năng họ đã đi qua một ống thông dẫn đến một vũ trụ song song cũng rất có khả năng xảy ra. Với cái tối âm u dưới lòng cống ngầm thì sao mà biết được mình đã đi đâu cơ chứ ? Phải chăng nơi họ đã qua là một ống dẫn , mà không , một cánh cổng đến một vũ trụ khác ? Nhưng nếu vậy thì giờ này phải có mùi hắc khí xung quanh đây , đằng này lại chỉ có mùi ẩm của cát và gió nơi hoang mạc vắng hơi ấm con người. Lúc này Necromancer mới lấy Horadic Cube từ trong tay nải ra , có vẻ như đang tính toán điều gì đó<br />
<br />
- Đừng nói với em là anh định... - Mage Hunter lộ rõ vẻ ngạc nhiên<br />
<br />
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Necromancer khi anh lấy trong túi áo bốn viên Amethyst màu đỏ lấy được khi đánh bại Andariel hồi trước rồi đặt chúng nằm cạnh chiếc hộp kia. Anh cẩn thận xoay cái nắm trên đỉnh của Horadic Cube để mở nó ra. Ngay lập tức ba cạnh bên của chiếc hộp tách nhau ra để người ta có thể nhìn rõ bên trong lòng của nó. Đó là một cái ống nhỏ nằm ngay giữa lòng của hộp. Necromancer nhẹ nhàng đặt mấy viên Amethyst gần cái ống đó , và thật bất ngờ<br />
<br />
Những viên Amethyst kia đang nổi bồng bềnh trên cái ống nhỏ đó<br />
<br />
Druid định chạm vào chỗ mấy viên đá để thử xem nó có phải là thật không thì ngay lập tức nhận được cái nhìn xua đuổi của đồng đội. Mọi con mắt như đang mỗi lúc một giãn rộng ra khi thấy Necromancer đóng ba cạnh của hộp lại , rồi dùng năng lượng của mình để truyền vào đó. Một luồng sáng đập vào mắt những người xung quanh khiến họ phải nhanh chóng lùi lại , và khi luống sáng kia đã biến mất , tất cả những gì còn lại là một viên Amethyst màu đỏ rực đang hiện trên cánh tay phải của Necromancer. Anh cẩn thận đưa nó vào tay của Sorcerer<br />
<br />
- Không thể thế được ! - Cô thốt lên khi chỉ vừa nhìn qua viên đá ấy - Đây là một viên Amethyst mang sức mạnh của thuộc tính lửa , nhưng sức mạnh của nó lại bằng cả bốn viên vừa rồi cộng lại. Vậy ra khả năng của Horadic Cube chính là....<br />
<br />
Lúc này tất cả mới vỡ lẽ. Thì ra sức mạnh của Horadic Cube chính là kết hợp những vật thể cùng một chất liệu để tạo ra những thứ có khả năng mạnh hơn trước. Nhưng tại sao anh ta lại cho họ thấy điều đó vào lúc này ? Trước những ánh mắt vẫn đang tròn tròn dẹt dẹt một cách mơ hồ kia , Necromancer đành phải lên tiếng<br />
<br />
- Mọi người không thấy sao ? - Necromancer vừa nói cầm trên tay Horadic Cube - Dù là Thế Giới Đảo Ngược hay Vũ Trụ Song Song thì cũng đều có một điểm chung , đó là chúng đều được tách ra từ bản gốc là nơi mà chúng ta đang sống. Chỉ cần...<br />
<br />
- Anh bị điên sao ? - Amazon ngay lập tức hiểu ra vấn đề - Anh có biết điều điên rồ mà anh sắp nói ra nguy hiểm thế nào chứ ?<br />
<br />
Những người khác cũng ngầm hiểu được ý đồ của Necromancer , nhưng dù có kết hợp sức mạnh của tất cả bọn họ thì cũng khó mà làm được việc này. Nghe tiếng thở có phần hơi gấp gáp và vài giọt mồ hôi đang chảy sau ó của Necromancer là biết. Vậy biết tìm đâu ra một người có năng lực lớn như vậy ở cái vùng đất không có bóng người này đây ?<br />
<br />
Bánh bao biết Mind Power đấy !<br />
<br />
Câu nói vu vơ vừa rồi của Atlantis đã ngay lập tức khiến các Vệ Thần phải quay đầu về phía Zack. Làm thế nào mà một thằng trẻ ranh lại có thể sử dụng được năng lực của thánh thần kia chứ ? Và đó cũng là lúc mà họ thấy cậu ta nhẹ nhàng thoát khỏi cái dây trói Quỉ Dữ của mình một cách dễ dàng như thể nó chỉ là một sơi dây mỏng tang vậy. Cậu ta không nói gì mà chỉ tiến gần đến chỗ Horadic Cube rồi bắt đầu nhắm mắt lại. Một luồng ánh sáng màu xanh lục bắt đầu phát sáng từ phía cái hộp trước mặt cậu ta. Thế rồi ba cạnh bên của Horadic Cube bật mở. Một luồng năng lượng trắng xóa bắn thẳng lên trời khiến bầu trời bỗng tối sầm lại , sấm chớp đánh vang trời cùng với những đám mây đen đang dần tụ lại ở một điểm trên đầu Zack. Nhưng rồi tất cả những điều đó chợt biến mất khí chính luồng năng lượng kia lại phản ngược lại Zack một lực khiến cậu ta bay xa mấy mét. Nguồn ánh sáng kia chợt biến mất. Ba cạnh của Horadic Cube lại đóng sầm lại như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Tất cả mọi người , trừ Necromancer , đều chạy ra đỡ Zack dậy , bởi người thanh niên có mái tóc trắng xóa dài đến bả vai kia vẫn chưa thể hiểu nổi anh ta đã sai ở điểm nào. Còn cậu trai vừa được mọi người đỡ dậy lại ngay lập tức đi về phía anh ta để làm rõ điều này<br />
<br />
- Nghe này ! - Zack nói khi mồ hôi đang chảy như suối dọc lưng mình - Anh chỉ sai về việc chọn địa điểm thôi <br />
<br />
Những người khác cảm thấy có phần ngạc nhiên , chẳng lẽ di chuyển không gian cũng cần phải đi đúng chỗ sao ?<br />
<br />
- Vậy nếu chúng ta sử dụng Return Scroll thì có thể về đúng chỗ không nhỉ ? - Amazon vừa nói vừa định lấy cuộn giấy trong tay nải của mình ra<br />
<br />
- Đừng mơ ! - Zack cười khẩy - Thế giới này là bản sao của nơi chúng ta đang sống , vậy nên Return Scroll sẽ nhầm tưởng đây thật sự là Lut Gholein<br />
<br />
Những người khác bắt đầu vắt óc suy nghĩ tìm cách xử lí chuyện này , và đây cũng là lúc Druid bắt đầu nhận ra điều gì đó. Anh ta bắt đầu khịt khịt mũi , đó là dấu hiệu của sự bất thường. Những người khác bắt đầu bám theo cái mùi mà anh ta ngửi thấy cho đến khi đến được cung điện của Jerhyn. Nhưng nơi này không hề vắng lặng<br />
<br />
Có một người lính đang đứng quay lưng lại với họ trước cổng cung điện<br />
<br />
Zack vội đưa tay ra cản mọi người lại gần người lính kia , bởi cho dù trên người anh ta không có mùi Hắc Khí thì có gì đó trong tiềm thức đang cảnh báo cậu ta về một chuyện gì đó sắp xảy ra. Và rồi người lính kia cũng quay đầu lại về phía các Vệ Thần. Mọi người chợt nhận ra đây là Kaelan - Đội trưởng đội cận vệ của Jerhyn , nhưng có điều kì lạ trên gương mặt anh ta<br />
<br />
Đôi mắt của Kaelan chỉ có một màu trắng mà thôi<br />
<br />
Đó cũng là lúc mà những người lính cận vệ của Lut Gholein xuất hiện và bao vây các Vệ Thần bằng những mũi giáo của mình. Tất cả bọn họ đều chỉ có một màu trắng xóa vô hồn trên đôi mắt . Đó cũng là lúc mà Zack bắt đầu suy nghĩ để rồi trong chớp nhoáng , nụ cười lại hiện diện trên gương mặt cậu ta. <br />
<br />
Không còn nghi ngờ gì nữa<br />
<br />
Nơi này là Thế Giới Đảo Ngược<br />
<br />
Mind Power của Zack khi nhìn thấu tâm can của những người lính này đều không thể tìm đâu ra trong đó một linh hồn. Những kẻ này chỉ là con rối mà thôi , và nếu như những gì mà Bách Khoa Toàn Thư của Sorcerer là đúng , thì cậu ta thừa biết được ai là kẻ đã giật dây lũ rối này. Nhưng liệu các Vệ Thần kia có hiểu được điều đó ?<br />
<br />
Barbarian toan hua rìu về phía các cận vệ vô hồn kia để bắt họ phải lùi lại , nhưng rồi không hiểu chuyện gì đã khiến hai lưỡi rìu trên cây rìu của anh ta bỗng tách ra , để lộ một cái lỗ vừa đủ để nhét viên Amethyst mà họ vừa có được. Và với cái bản tính nóng nảy , anh ta cũng không đủ kiên nhẫn để giật mình ngạc nhiên trước điều mà những người khác đang thấy , và cũng không phiền giật viên đá màu đỏ rực trong tay Sorcerer để nhét nó vào cây rìu của mình<br />
<br />
Hai lưỡi rìu lại chập vào nhau và ngay lập tức phát hỏa như một ngọn đuốc. Và thật kì lạ , những kẻ vô hồn kia chợt sợ hãi mà bỏ chạy. Một thứ cảm xúc mà chỉ có con người thật sự mới làm được như vậy. Và đó là lúc mà Zack nhận ra rằng cho dù có biến kẻ khác thành rối thì kẻ giật dây ở đầu kia cũng cần phải có một phần bản gốc để hoàn thành việc này. Trong lúc ấy , Mage Hunter ngay lập tức lao tới đánh ngất Kaelan rồi lấy chìa khóa xuống hầm đang được dắt gần thắt lưng của anh ta. Lúc này Zack mới để ý đến cái Horadic Cube đang rung lên bần bật trong tay Necromancer. Một nguồn năng lượng rất lớn bị tách đôi ra đang ở gần đây. Đó là phản ứng của Horadic Cube khi cảm nhận được sức mạnh. Tất cả các Vệ Thần đều đang trở thành những con cờ trên một bàn cờ khổng lồ , và cách duy nhất để vượt qua trò chơi này<br />
<br />
Tất cả đều phải cùng tiến lên]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[God's Guardians - Chapter 34 : To The Surface ?!]]></title>
			<link>https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-34-To-The-Surface-U--1657.html</link>
			<pubDate>Mon, 12 Oct 2015 09:23:11 +0800</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://community.diablo2vn.com/member.php?action=profile&uid=2115">Street Boy Bach</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-34-To-The-Surface-U--1657.html</guid>
			<description><![CDATA[CHAPTER 34 - SEASON 2 : TO THE SURFACE ?!<br />
<br />
Zack !<br />
<br />
Đó là tiếng kêu thất thanh của Alantis khi lật ngửa chàng trai đang nằm bất tỉnh trên sàn nhà. Nhưng rồi cái mùi Hắc Khí nồng nặc đã khiến cô bé phải rụt tay lại. Barbarian bắt đầu giơ cây rìu bạc lên quá đầu. Trong khi ấy , Druid bắt đầu hất mũi lên mà hít hà , rồi thận trọng tiến về chỗ Zack , áp tai vào lồng ngực cậu ta. Còn những người khác đang mắt tròn mắt dẹt chờ đợi báo cáo của anh ta :<br />
<br />
- Đúng là cậu ta rồi ! - Druid nói nhưng trên gương mặt không dấu nổi sự khó hiểu - Mạch vẫn đập , nhưng kì lạ là tôi ngửi thấy mùi Hắc Khí lần này còn rõ hơn cả Tiên Khí. Cứ như thể .... tôi không biết nữa .... có hai người đang ở đây vậy !<br />
<br />
Lúc này thì không chỉ có Druid mà những người khác cũng bắt đầu cau mày. Vậy cậu nhóc này là Thiên Thần hay Ác Quỉ ? Địch hay ta ? Nhưng rồi có tiếng ho khù khụ vang lên , và mọi người bắt đầu thở phào nhẹ nhõm hơn một chút <br />
<br />
Chúng ta ... Thoát .... Rồi à...<br />
<br />
Đó là những câu đầu tiên mà Zack đã nói khi vừa mới tỉnh dậy. Khỏi cần những Vệ Thần nói thì bản thân cậu ta đã bắt đầu cảm thấy có gì đó thật kì lạ. Một thứ cảm giác thật lạ lẫm , thật khó giải thích bằng lời , nhưng chốt lại thì nó khiến cậu ta cảm thấy như thể mình đang dùng một cơ thể đi mượn vậy. Zack thấy có chút choáng váng , nhưng rồi nhờ có Healing Power nên cậu ta lại dễ dàng đứng dậy. Đó cũng là lúc Holy Knight quay ra bảo Barbarian lấy cuộn dây thừng làm từ ma thuật chuyên dùng để bắt Quỉ Dữ<br />
<br />
- Chúng ta sắp leo núi à ! - Atlantis cảm thấy thích thú khi thấy cuộn dây trong tay Barbarian<br />
<br />
Nhưng trái lại với những suy nghĩ của cô bé , cuộn dây ấy được dùng để trói chặt Zack lại. Khi thấy cuộn dây thần cuốn chặt lấy cơ thể đang bốc mùi Hắc Khí của mình thì cậu ta không nói lời nào thêm mà chỉ nhẹ nhàng đứng dậy đi theo nhưng Vệ Thần đi men theo một đường thoát hiểm phía cuối hành lang. Atlantis định gào ầm lên khi thấy Zack bị trói lại , nhưng rồi một lần nữa cô bé lại phải nín bặt trước ánh mắt nghiêm nghị của cậu ta. Còn trong lúc ấy , Amazon đang kiểm tra khắp phòng xem có gì sử dụng được không , và ngay khi định từ bỏ thì cô tìm thấy một cái hòm bằng vàng phủ bụi lâu năm nằm sâu trong đống văn tự đang bừa bộn trên sàn nhà. Khi mở chiếc hòm ấy ra , cô đã phải thốt lên khi thấy cả một đống vàng , mà là vàng giành cho Thiên Thần đấy nhé. Những người khác nghe thấy tiếng của Amazon cũng chạy lại xem. Một luồng sáng như mặt trời giữa màn đêm đang hiện ra trước mặt họ.<br />
<br />
- Chúng ta phải làm gì với đống này đây ? - Sorcerer nói nhưng mắt vẫn không thôi hướng về cái hòm kia - Tuy chỗ này có thể đủ cho chúng ta đi vòng quanh thế giới , nhưng làm sao chúng ta có thể bê hết đi được ?<br />
<br />
Những người khác cũng bắt đầu có những suy nghĩ tương tự , thậm chí cả Holy Knight cũng bắt đầu cảm thấy bế tắc , nhưng quan trọng hơn , anh ta vẫn đang tự hỏi cái đống vàng từ dưới đất chui lên này đến từ đâu. Còn với Zack , cậu ta biết chắc rằng lúc này những con người kia cần gì <br />
<br />
- Hãy tìm dưới đáy hòm - Zack nhẹ nhàng nói - Tin tôi đi ! Chúng ta chỉ cần nhiêu đó thôi<br />
<br />
Barbarian nghe vậy liền bắt đầu lấy tay thò vào trong hòm , và rồi rút ra một khối hộp hình vuông làm bằng đồng trông có vẻ bắt đầu có dấu hiệu gỉ sét , nhưng những đường nét trên đó có thể nói là tinh xảo hiếm có , nhất là với một nơi mà thủ công nghiệp vẫn chưa phát triển mạnh như Lut Gholein. Nhưng đối với một người vốn nóng tính như Barbarian thì anh ta không có nhiều nếp nhăn trên não để nghĩ được nhiều như thế. Anh ta đang toan ném nó xuống sàn <br />
<br />
- Cái thứ đồ bỏ này dùng để làm gì hả ? - Barbarian nói lớn , gương mặt đỏ như trái gấc<br />
<br />
Nhưng rồi Necromancer đã kịp giật lấy cái hộp trên tay gã vũ phu kia. Anh ta xem qua chiếc hộp một lượt. Và chỉ đến khi đã thật sự soi xét thật kĩ thì anh ta mới dám thốt lên<br />
<br />
Ôi Chúa Ơi !<br />
<br />
Những người khác bắt đầu quay ra , họ đang chờ đợi câu trả lời từ phía người có vốn hiểu biết nhất về đồ cổ trong hội<br />
<br />
- Không thể thế được ! - Anh ta vừa mắt tròn mắt dẹt vừa mân mê cái hộp - Tôi từng nghe các nhà giả kim truyền tai nhau về chiếc hộp này. Nhưng không ai tin được rằng một chiếc hộp có hình dạng như thế này có thể tồn tại. Người ta nói rằng ai sở hữu nó sẽ trở thành người có sức mạnh thống nhất cả thiên hạ. <br />
<br />
- Vậy nó là cái gì ? - Barbarian bắt đầu sốt ruột<br />
<br />
Necromancer đứng tần ngần ra đó một lúc , tay vẫn đang cầm thật chặt chiếc hộp kia. Trong khi ấy , Zack chỉ mỉm cười vì cái kiểu vòng vo tam quốc không khác gì cậu ta ngày trước . Ở cái thời mà thước kẻ chưa ra đời thì làm ra chiếc hộp này quả thật là bất khả thi. Nhưng rồi cuối cùng anh ta cũng cho họ một câu trả lời chính đáng :<br />
<br />
- Horadic Cube - Anh ta nói một cách chậm rãi - Hiện tại đó là những gì mà tôi biết về nó. Tin tôi đi ! Chúng ta chỉ cần mang thứ này ra khỏi đây thôi !<br />
<br />
Những người khác thấy có vẻ hơi nghi ngại , nhưng vì Necromancer là người không biết nói dối cũng như khó kiềm chế cảm xúc nên họ biết rằng có thể tin những lời anh ta nói. Dù vậy , trong đầu họ vẫn còn một câu hỏi<br />
<br />
Biết làm gì với đống vàng này đây ?<br />
<br />
Thế rồi Sorcerer tiến về chỗ cái hòm , dùng ma thuật của lửa để nung chảy nó cùng với đống vàng thành dạng lọng rồi dồn tất cả vào trong cái túi đựng nước của mình. Một cách xử trí nhanh gọn và thông minh , y hệt Atlantis khi cô bé không thể nào xúc được kem vani để trong ngăn đá lâu ngày. Thật đúng là " Giỏ của ai thì quai cũng là của người ấy "<br />
<br />
Giải quyết được tất cả vấn đề , lúc này ai nấy mới thấy có động lực để bước tiếp. Cả đoàn cứ thế tiến bước theo những bậc tam cấp ở cạnh căn phòng của Radament cho đến khi họ thấy có chút ánh sáng mờ mờ trên đầu mình , nơi mà trước mắt họ đã là đường cụt<br />
<br />
- Có chắc chúng ta đang đi đúng đường không vậy ? - Mage Hunter hỏi nhỏ <br />
<br />
- Không thử sao biết - Necromancer nói - Druid và Barbarian này , còn nhớ lúc hai anh tìm cách lấy cuộn giấy trên cái cây bị quỉ ám ở Dark Wood không ?<br />
<br />
Druid và Barbarian quay ra nhìn nhau một lúc rồi không nói một lời nào mà bắt tay vào việc. Barbarian dồn sức vào đôi chân và bả vai trong khi Druid đứng lên vai mình để có thể quan sát rõ hơn chút ánh sáng trên đầu mình. Anh ta lấy tay chạm nhẹ xung quanh <br />
<br />
Cho đến khi thấy có điểm hở gần chỗ những tia sáng này<br />
<br />
Dùng hết sức bình sinh , anh ta mới đẩy được những điểm hở đó để tạo thành một chùm sáng lớn. Ra đó là một miệng cống hình tròn được bọc bởi những viên gạch. Nó được làm tinh xảo đến mức trông như thể đây chỉ là một khu trên mặt sàn gạch chứ không phải đã bị cắt ra thành nắp cống. Nhưng bất ngờ thật sự chỉ xảy đến khi tất cả đã trèo ra khỏi cống ngầm<br />
<br />
Đây đúng là nơi họ cần đến<br />
<br />
Cảnh vật đúng là như thế này <br />
<br />
Đúng là Lut Gholein rồi <br />
<br />
Chỉ có điều...<br />
<br />
Nơi này không hề có dấu hiệu của một cuộc tấn công từ quỉ dữ<br />
<br />
Vắng lặng không có nổi một bóng người<br />
<br />
Zack vẫn nhớ là mình đã nhìn thấy máu nhỏ giọt ngay dưới chân mình , ở cái tầng hầm cách mặt đất một vài mét , tức là trên kia đã trở thành một biển máu và xác người. Vậy tại sao nơi này lại không có gì ? Thế rồi Atlantis và Sorcerer cùng lúc chỉ tay về phía cái biển quán rượu gần chỗ họ đang đứng<br />
<br />
Nó đã bị treo ngược<br />
<br />
Tất cả tản ra đi xem xung quanh , và tất nhiên là Holy Knight sẽ là người phải lôi Zack đi cùng. Lúc này , họ mới nhận ra toàn bộ những vật thể ở đây đều bị đặt ngược. Từ những trái táo đặt trong giỏ ở chợ cho đến cả những cái bàn , cái ghế trong các tiệm ăn hay quán rượu. Tất cả mọi thứ đều bị xếp đặt ngăn nắp một cách lộn ngược. Theo như cuốn sách Bách Khoa Toàn Thư mà Sorcerer và Atlantis đang lục tìm<br />
<br />
Nơi này là Thế Giới Đảo Ngược<br />
<br />
Hoặc<br />
<br />
Một vũ trụ song song hoàn toàn khác]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[CHAPTER 34 - SEASON 2 : TO THE SURFACE ?!<br />
<br />
Zack !<br />
<br />
Đó là tiếng kêu thất thanh của Alantis khi lật ngửa chàng trai đang nằm bất tỉnh trên sàn nhà. Nhưng rồi cái mùi Hắc Khí nồng nặc đã khiến cô bé phải rụt tay lại. Barbarian bắt đầu giơ cây rìu bạc lên quá đầu. Trong khi ấy , Druid bắt đầu hất mũi lên mà hít hà , rồi thận trọng tiến về chỗ Zack , áp tai vào lồng ngực cậu ta. Còn những người khác đang mắt tròn mắt dẹt chờ đợi báo cáo của anh ta :<br />
<br />
- Đúng là cậu ta rồi ! - Druid nói nhưng trên gương mặt không dấu nổi sự khó hiểu - Mạch vẫn đập , nhưng kì lạ là tôi ngửi thấy mùi Hắc Khí lần này còn rõ hơn cả Tiên Khí. Cứ như thể .... tôi không biết nữa .... có hai người đang ở đây vậy !<br />
<br />
Lúc này thì không chỉ có Druid mà những người khác cũng bắt đầu cau mày. Vậy cậu nhóc này là Thiên Thần hay Ác Quỉ ? Địch hay ta ? Nhưng rồi có tiếng ho khù khụ vang lên , và mọi người bắt đầu thở phào nhẹ nhõm hơn một chút <br />
<br />
Chúng ta ... Thoát .... Rồi à...<br />
<br />
Đó là những câu đầu tiên mà Zack đã nói khi vừa mới tỉnh dậy. Khỏi cần những Vệ Thần nói thì bản thân cậu ta đã bắt đầu cảm thấy có gì đó thật kì lạ. Một thứ cảm giác thật lạ lẫm , thật khó giải thích bằng lời , nhưng chốt lại thì nó khiến cậu ta cảm thấy như thể mình đang dùng một cơ thể đi mượn vậy. Zack thấy có chút choáng váng , nhưng rồi nhờ có Healing Power nên cậu ta lại dễ dàng đứng dậy. Đó cũng là lúc Holy Knight quay ra bảo Barbarian lấy cuộn dây thừng làm từ ma thuật chuyên dùng để bắt Quỉ Dữ<br />
<br />
- Chúng ta sắp leo núi à ! - Atlantis cảm thấy thích thú khi thấy cuộn dây trong tay Barbarian<br />
<br />
Nhưng trái lại với những suy nghĩ của cô bé , cuộn dây ấy được dùng để trói chặt Zack lại. Khi thấy cuộn dây thần cuốn chặt lấy cơ thể đang bốc mùi Hắc Khí của mình thì cậu ta không nói lời nào thêm mà chỉ nhẹ nhàng đứng dậy đi theo nhưng Vệ Thần đi men theo một đường thoát hiểm phía cuối hành lang. Atlantis định gào ầm lên khi thấy Zack bị trói lại , nhưng rồi một lần nữa cô bé lại phải nín bặt trước ánh mắt nghiêm nghị của cậu ta. Còn trong lúc ấy , Amazon đang kiểm tra khắp phòng xem có gì sử dụng được không , và ngay khi định từ bỏ thì cô tìm thấy một cái hòm bằng vàng phủ bụi lâu năm nằm sâu trong đống văn tự đang bừa bộn trên sàn nhà. Khi mở chiếc hòm ấy ra , cô đã phải thốt lên khi thấy cả một đống vàng , mà là vàng giành cho Thiên Thần đấy nhé. Những người khác nghe thấy tiếng của Amazon cũng chạy lại xem. Một luồng sáng như mặt trời giữa màn đêm đang hiện ra trước mặt họ.<br />
<br />
- Chúng ta phải làm gì với đống này đây ? - Sorcerer nói nhưng mắt vẫn không thôi hướng về cái hòm kia - Tuy chỗ này có thể đủ cho chúng ta đi vòng quanh thế giới , nhưng làm sao chúng ta có thể bê hết đi được ?<br />
<br />
Những người khác cũng bắt đầu có những suy nghĩ tương tự , thậm chí cả Holy Knight cũng bắt đầu cảm thấy bế tắc , nhưng quan trọng hơn , anh ta vẫn đang tự hỏi cái đống vàng từ dưới đất chui lên này đến từ đâu. Còn với Zack , cậu ta biết chắc rằng lúc này những con người kia cần gì <br />
<br />
- Hãy tìm dưới đáy hòm - Zack nhẹ nhàng nói - Tin tôi đi ! Chúng ta chỉ cần nhiêu đó thôi<br />
<br />
Barbarian nghe vậy liền bắt đầu lấy tay thò vào trong hòm , và rồi rút ra một khối hộp hình vuông làm bằng đồng trông có vẻ bắt đầu có dấu hiệu gỉ sét , nhưng những đường nét trên đó có thể nói là tinh xảo hiếm có , nhất là với một nơi mà thủ công nghiệp vẫn chưa phát triển mạnh như Lut Gholein. Nhưng đối với một người vốn nóng tính như Barbarian thì anh ta không có nhiều nếp nhăn trên não để nghĩ được nhiều như thế. Anh ta đang toan ném nó xuống sàn <br />
<br />
- Cái thứ đồ bỏ này dùng để làm gì hả ? - Barbarian nói lớn , gương mặt đỏ như trái gấc<br />
<br />
Nhưng rồi Necromancer đã kịp giật lấy cái hộp trên tay gã vũ phu kia. Anh ta xem qua chiếc hộp một lượt. Và chỉ đến khi đã thật sự soi xét thật kĩ thì anh ta mới dám thốt lên<br />
<br />
Ôi Chúa Ơi !<br />
<br />
Những người khác bắt đầu quay ra , họ đang chờ đợi câu trả lời từ phía người có vốn hiểu biết nhất về đồ cổ trong hội<br />
<br />
- Không thể thế được ! - Anh ta vừa mắt tròn mắt dẹt vừa mân mê cái hộp - Tôi từng nghe các nhà giả kim truyền tai nhau về chiếc hộp này. Nhưng không ai tin được rằng một chiếc hộp có hình dạng như thế này có thể tồn tại. Người ta nói rằng ai sở hữu nó sẽ trở thành người có sức mạnh thống nhất cả thiên hạ. <br />
<br />
- Vậy nó là cái gì ? - Barbarian bắt đầu sốt ruột<br />
<br />
Necromancer đứng tần ngần ra đó một lúc , tay vẫn đang cầm thật chặt chiếc hộp kia. Trong khi ấy , Zack chỉ mỉm cười vì cái kiểu vòng vo tam quốc không khác gì cậu ta ngày trước . Ở cái thời mà thước kẻ chưa ra đời thì làm ra chiếc hộp này quả thật là bất khả thi. Nhưng rồi cuối cùng anh ta cũng cho họ một câu trả lời chính đáng :<br />
<br />
- Horadic Cube - Anh ta nói một cách chậm rãi - Hiện tại đó là những gì mà tôi biết về nó. Tin tôi đi ! Chúng ta chỉ cần mang thứ này ra khỏi đây thôi !<br />
<br />
Những người khác thấy có vẻ hơi nghi ngại , nhưng vì Necromancer là người không biết nói dối cũng như khó kiềm chế cảm xúc nên họ biết rằng có thể tin những lời anh ta nói. Dù vậy , trong đầu họ vẫn còn một câu hỏi<br />
<br />
Biết làm gì với đống vàng này đây ?<br />
<br />
Thế rồi Sorcerer tiến về chỗ cái hòm , dùng ma thuật của lửa để nung chảy nó cùng với đống vàng thành dạng lọng rồi dồn tất cả vào trong cái túi đựng nước của mình. Một cách xử trí nhanh gọn và thông minh , y hệt Atlantis khi cô bé không thể nào xúc được kem vani để trong ngăn đá lâu ngày. Thật đúng là " Giỏ của ai thì quai cũng là của người ấy "<br />
<br />
Giải quyết được tất cả vấn đề , lúc này ai nấy mới thấy có động lực để bước tiếp. Cả đoàn cứ thế tiến bước theo những bậc tam cấp ở cạnh căn phòng của Radament cho đến khi họ thấy có chút ánh sáng mờ mờ trên đầu mình , nơi mà trước mắt họ đã là đường cụt<br />
<br />
- Có chắc chúng ta đang đi đúng đường không vậy ? - Mage Hunter hỏi nhỏ <br />
<br />
- Không thử sao biết - Necromancer nói - Druid và Barbarian này , còn nhớ lúc hai anh tìm cách lấy cuộn giấy trên cái cây bị quỉ ám ở Dark Wood không ?<br />
<br />
Druid và Barbarian quay ra nhìn nhau một lúc rồi không nói một lời nào mà bắt tay vào việc. Barbarian dồn sức vào đôi chân và bả vai trong khi Druid đứng lên vai mình để có thể quan sát rõ hơn chút ánh sáng trên đầu mình. Anh ta lấy tay chạm nhẹ xung quanh <br />
<br />
Cho đến khi thấy có điểm hở gần chỗ những tia sáng này<br />
<br />
Dùng hết sức bình sinh , anh ta mới đẩy được những điểm hở đó để tạo thành một chùm sáng lớn. Ra đó là một miệng cống hình tròn được bọc bởi những viên gạch. Nó được làm tinh xảo đến mức trông như thể đây chỉ là một khu trên mặt sàn gạch chứ không phải đã bị cắt ra thành nắp cống. Nhưng bất ngờ thật sự chỉ xảy đến khi tất cả đã trèo ra khỏi cống ngầm<br />
<br />
Đây đúng là nơi họ cần đến<br />
<br />
Cảnh vật đúng là như thế này <br />
<br />
Đúng là Lut Gholein rồi <br />
<br />
Chỉ có điều...<br />
<br />
Nơi này không hề có dấu hiệu của một cuộc tấn công từ quỉ dữ<br />
<br />
Vắng lặng không có nổi một bóng người<br />
<br />
Zack vẫn nhớ là mình đã nhìn thấy máu nhỏ giọt ngay dưới chân mình , ở cái tầng hầm cách mặt đất một vài mét , tức là trên kia đã trở thành một biển máu và xác người. Vậy tại sao nơi này lại không có gì ? Thế rồi Atlantis và Sorcerer cùng lúc chỉ tay về phía cái biển quán rượu gần chỗ họ đang đứng<br />
<br />
Nó đã bị treo ngược<br />
<br />
Tất cả tản ra đi xem xung quanh , và tất nhiên là Holy Knight sẽ là người phải lôi Zack đi cùng. Lúc này , họ mới nhận ra toàn bộ những vật thể ở đây đều bị đặt ngược. Từ những trái táo đặt trong giỏ ở chợ cho đến cả những cái bàn , cái ghế trong các tiệm ăn hay quán rượu. Tất cả mọi thứ đều bị xếp đặt ngăn nắp một cách lộn ngược. Theo như cuốn sách Bách Khoa Toàn Thư mà Sorcerer và Atlantis đang lục tìm<br />
<br />
Nơi này là Thế Giới Đảo Ngược<br />
<br />
Hoặc<br />
<br />
Một vũ trụ song song hoàn toàn khác]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[God's Guardians - Chapter 33 : The Sewers - Part 3]]></title>
			<link>https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-33-The-Sewers-Part-3--1637.html</link>
			<pubDate>Mon, 05 Oct 2015 09:09:54 +0800</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://community.diablo2vn.com/member.php?action=profile&uid=2115">Street Boy Bach</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-33-The-Sewers-Part-3--1637.html</guid>
			<description><![CDATA[Kết thúc Chap 33<br />
<br />
<span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="color: #ffffff;" class="mycode_color"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 33 - SEASON 2 : THE SEWERS - PART 3</span></span></span></span><br />
<br />
<span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font"><br />
Thế bây giờ xử lí thế nào đây ?<br />
<br />
Câu nói của Barbarian khiến Zack đã cuống nay lại càng rối hơn. Cậu ta định triệu hồi những Skeleton để bảo vệ mình , nhưng làm như vậy thì không khác gì mượn dao giết người. Còn nếu như sử dụng Mind Power để thông linh với họ thì không khác gì nói chuyện với con rối đang bị điều khiển bởi những sợi dây. Giờ chỉ có cách cắt dây , tức là hạ được kẻ đang điều khiển họ thì mới mong qua được chuyện này. Ừ nhỉ ? - Zack búng tay một cái. Cậu ta ngồi xuống sàn , hai chân khoanh lại như ngồi thiền , còn hai tay lại đặt vào hai bên thái dương để định thần lại. Những hình ảnh của những con người đang bị gông cùm trong những bộ xương kia bắt đầu hiện ra . Họ đang đứng xung quanh cậu ta y hệt như cách mà những khô lâu kia đang đứng quanh các Vệ Thần. Ra là bản thân họ cũng đang chiến đấu với sự nô dịch của kẻ đang giật dây ở đầu bên kia. Còn ở thế giới thực , lúc này cơ thể Zack đã tan biến như phép màu nhiệm vậy. Theo những cánh tay chỉ đường của những oan hồn bất hạnh kia , cậu ta dần đi sâu hơn vào bên trong cống ngầm , xuống đến tận tầng thứ ba. Có hai cánh cổng ở nơi này , cậu ta chọn cánh cửa theo mùi Hắc Khí đang tỏa ra xung quanh. Mở cánh cổng dẫn lối ở bên phải rồi đi theo một loạt các bậc tam cấp , cậu ta thấy một tên thầy tế to cao , nước da ngăm đen , mái tóc đen dài đến tận sống lưng, khoác trên mình tấm áo choàng có đủ loại họa tiết hoa văn của quỉ dữ , đang ngồi quay lưng lại với mình trong một căn phòng nhỏ ở cuối con đường phủ đầy mạng nhện được thắp sáng bởi bốn cây đuốc cắm ở bốn phía trong phòng. Hai tay của hắn ta đang huơ lên như làm phép với quả cầu phép trước mặt . Zack vận hỏa kình lên định ra tay thì cánh cửa sau lưng cậu ta ngay lập tức đã bị đóng sập lại :<br />
<br />
- Đây là lần đầu tiên sau từng ấy năm có kẻ bước vào được đến tận đây , thậm chí là còn dùng đến Tâm Linh Thuật nữa ! Hay ! Hay lắm !<br />
<br />
Hắn ta cười một cách sảng khoái rồi đứng dậy quay mặt về phía Zack. Gương mặt hắn ta đã được ngăn cách với đôi mắt của Zack bởi một khung xương sọ của trâu mà hắn ta đang đeo. Tất cả những gì mà người ta có thể thấy là đôi mắt đen sáng lên từ hai cái hốc mắt của hộp sọ trâu kia. Điều này khiến Zack không thể nào đọc được suy nghĩ của hắn , nhưng trên thực tế cậu ta cũng đã từng có chút hiểu biết về kẻ dị hợm này :<br />
<br />
- Radament ! - Zack vênh mặt lên với kẻ cao hơn mình cả nửa cái đầu - Thả tự do cho những người kia đi !<br />
<br />
Tên thầy tế kia nghe vậy thì ngay lập tức giật bắn cả người vì ngạc nhiên . Đó là lần đầu tiên có một kẻ xa lạ có thể biết được tên của hắn. Vậy thằng nhóc con đang đứng trước mặt hắn là ai được chứ ? Radament thò tay ra đằng sau để tìm kiếm sự trợ giúp từ quả cầu phép thuật của mình , nhưng Zack đã kịp cho nó biến mất chỉ với một mồi lửa<br />
<br />
- Không cần phải tốn thời gian như thế đâu ! - Zack nói - Bởi câu trả lời mà ngươi sẽ nhận được sẽ rất mù mờ , đầu trâu ạ ! Với khả năng của hạng như ngươi thì một Thiên Thần Hoàng Cấp như ta chỉ cần một cái vẩy tay là ngươi sẽ thành tro như quả cầu kia. Giờ liệu hồn cuốn xéo nếu không đừng trách ta là ác !<br />
<br />
Radament có đôi chút ngạc nhiên , nhưng rồi hắn lại cười một cách mỉa mai :<br />
<br />
- Ngươi thật sự nghĩ như vậy sao ? - Hắn nói mà không giấu nổi sự sung sướng - Chẳng lẽ khi bước vào đây , ngươi không cảm thấy có phần mệt mỏi rồi sao ? Có phải những giọt mồ hôi bắt đầu chảy dài trên người ngươi hay không ? <br />
<br />
Ngay sau những câu nói ấy , Zack bắt đầu cảm thấy hơi khó thở. Đó cũng là lúc mà cậu ta cảm nhận được những giọt mồ hôi đang chảy dài trên đôi gò má. Tại sao giờ những chuyện này mới xảy ra nhỉ ? Cậu ta cố gắng tìm cách đứng vững , nhưng Radament đã ngay lập tức đá cho cậu ta ngã lộn nhào. Kế đó hắn dùng một tay tóm vào cổ của cậu ta rồi nhấc bổng cậu ta khỏi mặt đất một cách nhẹ nhàng. Và chỉ khi tầm nhìn được đẩy lên một tầm cao hơn , Zack mới nhận ra đằng sau những lớp mạng nhện trên tường là những lớp bột tà thuật dùng để làm giảm sức mạnh của Thiên Thần. Nhưng với sức lực hiện tại thì làm sao cậu ta có thể với tới những lớp bột đó kia chứ ?<br />
<br />
- Có thế này mà ngươi cũng có thể là một Thiên Thần Hoàng Cấp hay sao ? Đạt đến đẳng cấp này mà vẫn còn dùng đến thứ ma thuật trẻ con kia à ? - Radament cười nhếch mép - Nhưng sau khi trở thành lính của ta , ngươi sẽ mạnh mẽ hơn nhiều đấy ! Và cũng đừng nghĩ đến chuyện nhờ vả sự giúp đỡ của đồng đội ngươi ở đây . Sớm muộn gì các người cũng sẽ là của ta hết ! Rõ chưa ?<br />
<br />
Zack bắt đầu có cảm giác như muốn buông xuôi khi bàn tay đen sạm của Radament dần bóp chặt lấy cuống họng mình , nhưng khi nhìn thấy những bộ xương vừa bị tắm trong bể máu đang được phơi khô ở góc phòng thì bản năng chống trả của cậu ta lại trỗi dậy. Zack lấy hết sức bình sinh đạp thẳng chân vào bụng Radament khiến hắn phải thả cậu ta xuống. Cả hai người giờ đang nằm trên sàn , một người ôm cổ , một kẻ ôm bụng. Nhưng rồi với sức trẻ , Zack lại bật dậy trước. Cậu ta tiến lại gần Radament rồi dùng tay phải túm lấy ngọn tóc của hắn mà kéo hắn ta dậy. Tay trái vận hỏa kình tung một cú đấm khiến hắn bay ra tận góc phòng , thậm chí còn đập vỡ chiếc mặt nạ của hắn nữa. Thế rồi cậu ta thổi lửa một vòng xung quanh phòng khiến lớp bộ tà thuật cháy sạch sành sanh. Lúc này Zack thấy khỏe khoắn trở lại , và đó cũng là lúc mà cậu ta nhìn thấy một đôi cánh thiên thần bị nhuộm đen mọc ra từ tấm lưng gầy guộc của Radament<br />
<br />
Vậy ra ...<br />
<br />
Hắn là Đọa Thiên Sứ ?!<br />
<br />
Zack cảm thấy có chút gì đó trần trừ , nhưng sau những chuyện mà cậu ta đã mắt thấy tai nghe thì việc còn giữ được đôi cánh đen kia là một bản án quá nhẹ nhàng. Zack dần tiến lại gần đôi cánh kia với một tâm hồn đang tràn đầy oán giận , nhưng rồi một gương mặt dần quay ra từ đôi cánh đã nhuốm màu của quỉ dữ kia<br />
<br />
Đó là gương mặt của một người con gái<br />
<br />
Zack sững người lại. Chẳng lẽ Radament là nữ sao ? Không thể nào ! Radament đã dùng giọng nam trầm để giao tiếp với cậu ta kia mà ! Phải chăng đây là một thứ tà thuật thay hình đổi dạng ? - Cậu ta đứng tần ngần ra đó một lúc. Cánh tay đang phát hỏa khí vẫn đang lăm lăm trên không trung. Tâm trí cậu ta nói rằng bàn tay kia cần hạ xuống một đường dứt khoát để trừ hại , nhưng tâm hồn và luân lí đạo đức con người lại không cho phép cậu ta làm như vậy . Trước mặt cậu ta là một người con gái đang khúm núm co quắp người lại. Đôi mắt đen láy như đang nhìn thấu tâm hồn Zack sao thật giống Atlantis , còn mái tóc đen dài qua cả đôi bờ vai thon nhỏ lại giống như Sheila. Có đáng mặt đàn ông hay không khi tấn công một người phụ nữ yếu đuối không có khả năng chống trả ? Và lại người con gái ấy cũng chỉ trạc tuổi Zack mà thôi. Cuối cùng thì cậu ta cũng hạ cánh tay kia xuống rồi quay mặt đi mà nói <br />
<br />
Đi đi và đừng bao giờ quay trở lại đây nữa !<br />
<br />
Thế rồi Zack lẳng lặng bước đi , nhưng rồi cậu ta cảm nhận được có gì đó đang lao tới chỗ mình. Và khi vừa quay người lại , một con dao sắc nhọn đã đâm thẳng qua lồng ngực rồi đi tới trái tim của chàng trai ngây thơ ấy. Kẻ đã làm việc này không ai khác là người con gái tưởng chừng thật ngây thơ vô tội lúc trước. Lúc này Zack mới thấy được cặp sừng quỉ dữ mọc lên từ đỉnh đầu cô ta , đôi mắt đen láy lúc trước giờ trông thật điên dại. Điều này khiến cho nhát dao đâm vào cậu ta như trở nên đau đớn hơn bội phần , nhưng đáng sợ hơn cả là cái giọng Radament được phát ra từ chính cuống họng của người con gái kia :<br />
<br />
- Đồ ngu xuẩn ! - Cô ta vừa nói vừa đạp Zack bay ra một góc - Ngươi cũng chỉ như con nhỏ Thiên Thần Sophia kia tin rằng mình có thể thuần hóa ta mà thôi ! Đúng là ngây thơ ! Nhưng công nhận là không có cái vỏ này thì ngươi đã không để lộ sơ hở phải không nhỉ ?<br />
<br />
Đến lúc này thì Zack không thể nào chịu nổi nữa. Cậu ta đứng phắt dậy như thể chưa có chuyện gì xảy ra rồi nhẹ nhàng rút con dao dài 20 phân ra khỏi lồng ngực. Nhưng điều khiến Radament phải ngạc nhiên đến há hốc mồm là vết thương do con dao gây ra ngay lập tức được phục hồi nhanh chóng. Có mơ hắn cũng không nghĩ được rằng thứ sức mạnh này tồn tại trên đời. Đúng thế ! Bởi chỉ có Azeroth là người duy nhất có được Healing Power , vậy làm sao một thằng nhóc miệng còn hôi sữa kia lại có thể....<br />
<br />
Radament ngay lập tức quì rạp người dưới chân Zack rồi dập đầu lia lịa , luôn mồm van xin sự tha thứ từ Đại Thiên Thần. Nhưng rồi có gì đó đã đưa hắn lên khỏi mặt đất và cho hắn thấy một đôi mắt đang sáng rực một màu xanh lục trước mặt hắn ta :<br />
<br />
- Để ta dạy ngươi một số bài học vỡ lòng nhé ! - Zack nhả từng chữ một - Tâm Linh Thuật là dành cho người phàm mà thôi , còn ta đang sử dụng cái gì thì chắc ngươi cũng tự hiểu nhỉ ? Còn nữa , Azeroth không phải là người duy nhất biết về Healing Power ở đây đâu<br />
<br />
Những lời vừa rồi như đã khiến khả năng phản kháng của Radament gần như tê liệt. Có nằm mơ hắn cũng không tin được rằng có một thằng nhóc đứng trước mật hắn lại có được sức mạnh của Thượng Đế. Chẳng lẽ trên đời có nổi hai Thượng Đế sao ?<br />
<br />
Đúng lúc này con mắt bên phải của Zack bỗng chuyển thành màu đỏ , màu đỏ rực của máu. Một thứ Hắc Khí nặng nề dần tỏa ra từ phía cậu ta. Còn với Radament , mỗi lúc hắn càng cảm thấy khó thở hơn. Nhưng điều đó không ngăn hắn nhìn ra được hình dáng thật sự của đứa nhóc đang đứng trước mặt hắn ta. Hiểu được những gì đang xảy ra trong khi Zack vẫn đang u mê trong cơn mộng mị của Hắc Khí , Radament cười vang lên một cách sung sướng khi máu của hắn bắt đầu ứa ra từ miệng. Thế rồi trước khi bị ném về phía góc phòng với tứ chi đã bị bẻ gãy nát , hắn chỉ nói một câu<br />
<br />
Ta mong " nó " sẽ nuốt trọn lấy ngươi<br />
<br />
Hơi thở cuối cùng nhẹ như không của Radament đã giải thoát cho những linh hồn bị hắn giam giữ bao lâu nay. Lúc ấy trên gương mặt của Radament không còn sự man dại , mà thay vào đó là sự thuần khiết của Thiên Thần Sophia. Những khô lâu ngã sụp xuống đất , vỡ thành trăm mảnh , còn những oan hồn sung sướng bay khỏi khu Cống Ngầm. Các Vệ Thần thấy vậy đi theo những linh hồn ấy xuống tầng thứ ba của nơi này , để rồi thấy một căn phòng có cánh cửa đã vỡ nát thành nhiều mảnh vụn. Bước vào , điều đầu tiên là sự ngổn ngang của một bãi chiến trường đầy giấy và vụn thủy tinh. Nhưng quan trọng hơn , điều đập vào mắt họ là một cô gái đang nằm ở góc phòng đã tắc thở từ lúc nào. Kế đó là một cậu thanh niên với với bớt hình chữ N trên cánh tay phải đang nằm bất tỉnh trên sàn<br />
<br />
Còn bên tay trái lại là một ngôi sao nắm cánh<br />
<br />
Dấu hiệu của Quỉ Dữ</span></span></span></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Kết thúc Chap 33<br />
<br />
<span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="color: #ffffff;" class="mycode_color"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 33 - SEASON 2 : THE SEWERS - PART 3</span></span></span></span><br />
<br />
<span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font"><br />
Thế bây giờ xử lí thế nào đây ?<br />
<br />
Câu nói của Barbarian khiến Zack đã cuống nay lại càng rối hơn. Cậu ta định triệu hồi những Skeleton để bảo vệ mình , nhưng làm như vậy thì không khác gì mượn dao giết người. Còn nếu như sử dụng Mind Power để thông linh với họ thì không khác gì nói chuyện với con rối đang bị điều khiển bởi những sợi dây. Giờ chỉ có cách cắt dây , tức là hạ được kẻ đang điều khiển họ thì mới mong qua được chuyện này. Ừ nhỉ ? - Zack búng tay một cái. Cậu ta ngồi xuống sàn , hai chân khoanh lại như ngồi thiền , còn hai tay lại đặt vào hai bên thái dương để định thần lại. Những hình ảnh của những con người đang bị gông cùm trong những bộ xương kia bắt đầu hiện ra . Họ đang đứng xung quanh cậu ta y hệt như cách mà những khô lâu kia đang đứng quanh các Vệ Thần. Ra là bản thân họ cũng đang chiến đấu với sự nô dịch của kẻ đang giật dây ở đầu bên kia. Còn ở thế giới thực , lúc này cơ thể Zack đã tan biến như phép màu nhiệm vậy. Theo những cánh tay chỉ đường của những oan hồn bất hạnh kia , cậu ta dần đi sâu hơn vào bên trong cống ngầm , xuống đến tận tầng thứ ba. Có hai cánh cổng ở nơi này , cậu ta chọn cánh cửa theo mùi Hắc Khí đang tỏa ra xung quanh. Mở cánh cổng dẫn lối ở bên phải rồi đi theo một loạt các bậc tam cấp , cậu ta thấy một tên thầy tế to cao , nước da ngăm đen , mái tóc đen dài đến tận sống lưng, khoác trên mình tấm áo choàng có đủ loại họa tiết hoa văn của quỉ dữ , đang ngồi quay lưng lại với mình trong một căn phòng nhỏ ở cuối con đường phủ đầy mạng nhện được thắp sáng bởi bốn cây đuốc cắm ở bốn phía trong phòng. Hai tay của hắn ta đang huơ lên như làm phép với quả cầu phép trước mặt . Zack vận hỏa kình lên định ra tay thì cánh cửa sau lưng cậu ta ngay lập tức đã bị đóng sập lại :<br />
<br />
- Đây là lần đầu tiên sau từng ấy năm có kẻ bước vào được đến tận đây , thậm chí là còn dùng đến Tâm Linh Thuật nữa ! Hay ! Hay lắm !<br />
<br />
Hắn ta cười một cách sảng khoái rồi đứng dậy quay mặt về phía Zack. Gương mặt hắn ta đã được ngăn cách với đôi mắt của Zack bởi một khung xương sọ của trâu mà hắn ta đang đeo. Tất cả những gì mà người ta có thể thấy là đôi mắt đen sáng lên từ hai cái hốc mắt của hộp sọ trâu kia. Điều này khiến Zack không thể nào đọc được suy nghĩ của hắn , nhưng trên thực tế cậu ta cũng đã từng có chút hiểu biết về kẻ dị hợm này :<br />
<br />
- Radament ! - Zack vênh mặt lên với kẻ cao hơn mình cả nửa cái đầu - Thả tự do cho những người kia đi !<br />
<br />
Tên thầy tế kia nghe vậy thì ngay lập tức giật bắn cả người vì ngạc nhiên . Đó là lần đầu tiên có một kẻ xa lạ có thể biết được tên của hắn. Vậy thằng nhóc con đang đứng trước mặt hắn là ai được chứ ? Radament thò tay ra đằng sau để tìm kiếm sự trợ giúp từ quả cầu phép thuật của mình , nhưng Zack đã kịp cho nó biến mất chỉ với một mồi lửa<br />
<br />
- Không cần phải tốn thời gian như thế đâu ! - Zack nói - Bởi câu trả lời mà ngươi sẽ nhận được sẽ rất mù mờ , đầu trâu ạ ! Với khả năng của hạng như ngươi thì một Thiên Thần Hoàng Cấp như ta chỉ cần một cái vẩy tay là ngươi sẽ thành tro như quả cầu kia. Giờ liệu hồn cuốn xéo nếu không đừng trách ta là ác !<br />
<br />
Radament có đôi chút ngạc nhiên , nhưng rồi hắn lại cười một cách mỉa mai :<br />
<br />
- Ngươi thật sự nghĩ như vậy sao ? - Hắn nói mà không giấu nổi sự sung sướng - Chẳng lẽ khi bước vào đây , ngươi không cảm thấy có phần mệt mỏi rồi sao ? Có phải những giọt mồ hôi bắt đầu chảy dài trên người ngươi hay không ? <br />
<br />
Ngay sau những câu nói ấy , Zack bắt đầu cảm thấy hơi khó thở. Đó cũng là lúc mà cậu ta cảm nhận được những giọt mồ hôi đang chảy dài trên đôi gò má. Tại sao giờ những chuyện này mới xảy ra nhỉ ? Cậu ta cố gắng tìm cách đứng vững , nhưng Radament đã ngay lập tức đá cho cậu ta ngã lộn nhào. Kế đó hắn dùng một tay tóm vào cổ của cậu ta rồi nhấc bổng cậu ta khỏi mặt đất một cách nhẹ nhàng. Và chỉ khi tầm nhìn được đẩy lên một tầm cao hơn , Zack mới nhận ra đằng sau những lớp mạng nhện trên tường là những lớp bột tà thuật dùng để làm giảm sức mạnh của Thiên Thần. Nhưng với sức lực hiện tại thì làm sao cậu ta có thể với tới những lớp bột đó kia chứ ?<br />
<br />
- Có thế này mà ngươi cũng có thể là một Thiên Thần Hoàng Cấp hay sao ? Đạt đến đẳng cấp này mà vẫn còn dùng đến thứ ma thuật trẻ con kia à ? - Radament cười nhếch mép - Nhưng sau khi trở thành lính của ta , ngươi sẽ mạnh mẽ hơn nhiều đấy ! Và cũng đừng nghĩ đến chuyện nhờ vả sự giúp đỡ của đồng đội ngươi ở đây . Sớm muộn gì các người cũng sẽ là của ta hết ! Rõ chưa ?<br />
<br />
Zack bắt đầu có cảm giác như muốn buông xuôi khi bàn tay đen sạm của Radament dần bóp chặt lấy cuống họng mình , nhưng khi nhìn thấy những bộ xương vừa bị tắm trong bể máu đang được phơi khô ở góc phòng thì bản năng chống trả của cậu ta lại trỗi dậy. Zack lấy hết sức bình sinh đạp thẳng chân vào bụng Radament khiến hắn phải thả cậu ta xuống. Cả hai người giờ đang nằm trên sàn , một người ôm cổ , một kẻ ôm bụng. Nhưng rồi với sức trẻ , Zack lại bật dậy trước. Cậu ta tiến lại gần Radament rồi dùng tay phải túm lấy ngọn tóc của hắn mà kéo hắn ta dậy. Tay trái vận hỏa kình tung một cú đấm khiến hắn bay ra tận góc phòng , thậm chí còn đập vỡ chiếc mặt nạ của hắn nữa. Thế rồi cậu ta thổi lửa một vòng xung quanh phòng khiến lớp bộ tà thuật cháy sạch sành sanh. Lúc này Zack thấy khỏe khoắn trở lại , và đó cũng là lúc mà cậu ta nhìn thấy một đôi cánh thiên thần bị nhuộm đen mọc ra từ tấm lưng gầy guộc của Radament<br />
<br />
Vậy ra ...<br />
<br />
Hắn là Đọa Thiên Sứ ?!<br />
<br />
Zack cảm thấy có chút gì đó trần trừ , nhưng sau những chuyện mà cậu ta đã mắt thấy tai nghe thì việc còn giữ được đôi cánh đen kia là một bản án quá nhẹ nhàng. Zack dần tiến lại gần đôi cánh kia với một tâm hồn đang tràn đầy oán giận , nhưng rồi một gương mặt dần quay ra từ đôi cánh đã nhuốm màu của quỉ dữ kia<br />
<br />
Đó là gương mặt của một người con gái<br />
<br />
Zack sững người lại. Chẳng lẽ Radament là nữ sao ? Không thể nào ! Radament đã dùng giọng nam trầm để giao tiếp với cậu ta kia mà ! Phải chăng đây là một thứ tà thuật thay hình đổi dạng ? - Cậu ta đứng tần ngần ra đó một lúc. Cánh tay đang phát hỏa khí vẫn đang lăm lăm trên không trung. Tâm trí cậu ta nói rằng bàn tay kia cần hạ xuống một đường dứt khoát để trừ hại , nhưng tâm hồn và luân lí đạo đức con người lại không cho phép cậu ta làm như vậy . Trước mặt cậu ta là một người con gái đang khúm núm co quắp người lại. Đôi mắt đen láy như đang nhìn thấu tâm hồn Zack sao thật giống Atlantis , còn mái tóc đen dài qua cả đôi bờ vai thon nhỏ lại giống như Sheila. Có đáng mặt đàn ông hay không khi tấn công một người phụ nữ yếu đuối không có khả năng chống trả ? Và lại người con gái ấy cũng chỉ trạc tuổi Zack mà thôi. Cuối cùng thì cậu ta cũng hạ cánh tay kia xuống rồi quay mặt đi mà nói <br />
<br />
Đi đi và đừng bao giờ quay trở lại đây nữa !<br />
<br />
Thế rồi Zack lẳng lặng bước đi , nhưng rồi cậu ta cảm nhận được có gì đó đang lao tới chỗ mình. Và khi vừa quay người lại , một con dao sắc nhọn đã đâm thẳng qua lồng ngực rồi đi tới trái tim của chàng trai ngây thơ ấy. Kẻ đã làm việc này không ai khác là người con gái tưởng chừng thật ngây thơ vô tội lúc trước. Lúc này Zack mới thấy được cặp sừng quỉ dữ mọc lên từ đỉnh đầu cô ta , đôi mắt đen láy lúc trước giờ trông thật điên dại. Điều này khiến cho nhát dao đâm vào cậu ta như trở nên đau đớn hơn bội phần , nhưng đáng sợ hơn cả là cái giọng Radament được phát ra từ chính cuống họng của người con gái kia :<br />
<br />
- Đồ ngu xuẩn ! - Cô ta vừa nói vừa đạp Zack bay ra một góc - Ngươi cũng chỉ như con nhỏ Thiên Thần Sophia kia tin rằng mình có thể thuần hóa ta mà thôi ! Đúng là ngây thơ ! Nhưng công nhận là không có cái vỏ này thì ngươi đã không để lộ sơ hở phải không nhỉ ?<br />
<br />
Đến lúc này thì Zack không thể nào chịu nổi nữa. Cậu ta đứng phắt dậy như thể chưa có chuyện gì xảy ra rồi nhẹ nhàng rút con dao dài 20 phân ra khỏi lồng ngực. Nhưng điều khiến Radament phải ngạc nhiên đến há hốc mồm là vết thương do con dao gây ra ngay lập tức được phục hồi nhanh chóng. Có mơ hắn cũng không nghĩ được rằng thứ sức mạnh này tồn tại trên đời. Đúng thế ! Bởi chỉ có Azeroth là người duy nhất có được Healing Power , vậy làm sao một thằng nhóc miệng còn hôi sữa kia lại có thể....<br />
<br />
Radament ngay lập tức quì rạp người dưới chân Zack rồi dập đầu lia lịa , luôn mồm van xin sự tha thứ từ Đại Thiên Thần. Nhưng rồi có gì đó đã đưa hắn lên khỏi mặt đất và cho hắn thấy một đôi mắt đang sáng rực một màu xanh lục trước mặt hắn ta :<br />
<br />
- Để ta dạy ngươi một số bài học vỡ lòng nhé ! - Zack nhả từng chữ một - Tâm Linh Thuật là dành cho người phàm mà thôi , còn ta đang sử dụng cái gì thì chắc ngươi cũng tự hiểu nhỉ ? Còn nữa , Azeroth không phải là người duy nhất biết về Healing Power ở đây đâu<br />
<br />
Những lời vừa rồi như đã khiến khả năng phản kháng của Radament gần như tê liệt. Có nằm mơ hắn cũng không tin được rằng có một thằng nhóc đứng trước mật hắn lại có được sức mạnh của Thượng Đế. Chẳng lẽ trên đời có nổi hai Thượng Đế sao ?<br />
<br />
Đúng lúc này con mắt bên phải của Zack bỗng chuyển thành màu đỏ , màu đỏ rực của máu. Một thứ Hắc Khí nặng nề dần tỏa ra từ phía cậu ta. Còn với Radament , mỗi lúc hắn càng cảm thấy khó thở hơn. Nhưng điều đó không ngăn hắn nhìn ra được hình dáng thật sự của đứa nhóc đang đứng trước mặt hắn ta. Hiểu được những gì đang xảy ra trong khi Zack vẫn đang u mê trong cơn mộng mị của Hắc Khí , Radament cười vang lên một cách sung sướng khi máu của hắn bắt đầu ứa ra từ miệng. Thế rồi trước khi bị ném về phía góc phòng với tứ chi đã bị bẻ gãy nát , hắn chỉ nói một câu<br />
<br />
Ta mong " nó " sẽ nuốt trọn lấy ngươi<br />
<br />
Hơi thở cuối cùng nhẹ như không của Radament đã giải thoát cho những linh hồn bị hắn giam giữ bao lâu nay. Lúc ấy trên gương mặt của Radament không còn sự man dại , mà thay vào đó là sự thuần khiết của Thiên Thần Sophia. Những khô lâu ngã sụp xuống đất , vỡ thành trăm mảnh , còn những oan hồn sung sướng bay khỏi khu Cống Ngầm. Các Vệ Thần thấy vậy đi theo những linh hồn ấy xuống tầng thứ ba của nơi này , để rồi thấy một căn phòng có cánh cửa đã vỡ nát thành nhiều mảnh vụn. Bước vào , điều đầu tiên là sự ngổn ngang của một bãi chiến trường đầy giấy và vụn thủy tinh. Nhưng quan trọng hơn , điều đập vào mắt họ là một cô gái đang nằm ở góc phòng đã tắc thở từ lúc nào. Kế đó là một cậu thanh niên với với bớt hình chữ N trên cánh tay phải đang nằm bất tỉnh trên sàn<br />
<br />
Còn bên tay trái lại là một ngôi sao nắm cánh<br />
<br />
Dấu hiệu của Quỉ Dữ</span></span></span></span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[God's Guardians - Chapter 33 : The Sewers - Part 2]]></title>
			<link>https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-33-The-Sewers-Part-2--1619.html</link>
			<pubDate>Mon, 28 Sep 2015 09:40:32 +0800</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://community.diablo2vn.com/member.php?action=profile&uid=2115">Street Boy Bach</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-33-The-Sewers-Part-2--1619.html</guid>
			<description><![CDATA[<blockquote class="mycode_quote"><cite>Trích dẫn:</cite><span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 33 - SEASON 2 : THE SEWERS - PART 2</span></span><br />
<br />
Tiếng la ó , than vãn không ngớt bắt đầu vang lên không ngớt. Mùi tử khí dần len lỏi vào không khí cũng nặng dần hơn , đến mức nó tạo thành một màn sương giăng mắc bao trùm lên những ai còn đang sống trong cái khu cống ngầm ẩm thấp này. Holy Knight ngay lập tức kêu gọi mọi người nắm tay nhau thật chặt để khỏi lạc đường. Thứ ánh sáng đến từ những ngọn đuốc giờ chỉ còn là những điểm mờ mờ nhỏ nhỏ như những con đom đóm trong màn sương đêm. Đó cũng là làn đường duy nhất mà Zack có thể dẫn mọi người đi theo mình. Vậy là quyền kiểm soát trận đấu lại thuộc về tay kẻ đang đứng đầu cái hầm ngục hôi thối này. Nhưng có gì đó còn nguy hiểm hơn thế này còn đang chờ đợi những người hùng ở phía trước. Họ đang lăm lăm vũ khí trong tay , sẵn sàng ra tay với những kẻ lạ mặt dám xuất hiện trong tầm ngắm của mình. Zack định vận hỏa kình lên để soi sáng thêm một chút thì chợt nhớ ra là Atlantis đang bám chặt lấy mình. Đáng ra cậu ta không nên để cô bé đi theo mình thế này , nhưng bản thân cậu ta cũng không thể để cô bé ấy ở nhà một mình sau những chuyện đã xảy ra. Nhưng khi những ý nghĩ ấy chỉ vừa vụt qua khỏi đầu thì Zack đã bắt đầu cảm thấy có những ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm , có gì đó thật dữ tợn trong những đôi mắt ấy. Những người khác cũng đang cảm nhận được chuyện này. Mồ hôi bắt đầu chảy qua gò má của họ . Những đôi mắt kia mỗi lúc như đang tiến gần hơn , còn bước chân của những Vệ Thần như đang ngắn lại. Sau những hiểm nguy đã trải qua để đến nơi này , họ không còn thấy sợ nữa , chỉ thấy tò mò mà thôi. Thấy tình hình không ổn , Zack đành dùng đến Mind Power để truyền những lời cậu ta muốn nói đến Holy Knight<br />
<br />
Không rõ hai người họ đã bàn bạc điều gì , nhưng ngay khi Zack vừa thả tay Atlantis để Holy Knight giữ chặt lấy cô bé thì cậu ta ngay lập tức phóng hỏa lực thành một vòng tròn xung quanh mình. Làn sương mù xung quanh những Vệ Thần dần tan biến , và lúc này họ mới nhận ra con đường họ đang đi vốn chỉ là một đường thẳng mà thôi. Cánh cửa xuống tầng tiếp theo đã mở sẵn từ trước ở cuối hành lang này. Còn những đôi mắt lúc nãy cũng chỉ là những con dơi đang bay ra khỏi cống ngầm theo đường xuống tầng tiếp theo. Như vậy là sẽ có cửa ra ở dưới đó. Holy Knight liền dẫn mọi người đi theo đàn dơi xuống tầng tiếp theo. Và khi họ chỉ vừa bước qua cánh cửa thì nó liền đóng sầm lại. Vậy là không còn đường lùi nữa. Trước mặt Zack và những người khác bấy giờ là một khu cống ngầm được thắp sáng bằng những ngọn đuốc cánh nhau 50 phân một giống như ở tầng đầu tiên , nhưng thêm vào đó là tiếng chuột kêu chít chít vang lên ở mỗi góc của nơi này. Nhưng thật kì lạ là nơi này không có mùi khó chịu như ở trên kia , dù có tiếng róc rách bên tai báo hiệu hệ thống cống vẫn đang hoạt động trơn tru. Zack định dẫn mọi người đi tiếp , nhưng Atlantis đã ngay lập tức giật tay cậu ta <br />
<br />
Em đói !<br />
<br />
Những người khác không nói câu nào nhưng nghe tiếng réo ầm lên trong dạ dày của Barbarian là đủ hiểu. Không còn cách nào khác , cả đoàn đành phải giành ra một lúc để ngồi nghỉ ăn uống một chút. Nơi này tuy không được viếng thăm lâu ngày nhưng thật không hiểu sao lại sạch sẽ đến thế. Thậm chí người ta có thể ngồi bệt lên sàn mà trên đũng quần không để lại một hạt bụi nào. Các Vệ Thần mở túi thức ăn của mình ra và bắt đầu thưởng thức chút quà đặc sản của cái vùng hoang mạc khô cằn này. Zack ăn thử một miếng bánh lương khô. Nó không có mùi quá thơm , hình dáng thì có phần hơi méo mó một chút , nhưng hương vị thì không tệ một chút nào. Có chút gì đó bùi bùi của đậu phộng , sữa và chút gì đó cây thảo mộc của riêng vùng này. Cậu ta cũng đã suýt ngất khi thấy có vài con giun đang nằm trong cái bánh này. Nhưng cái chút chất nhầy của chúng lại giúp bánh không bị khô. Chưa kể ăn vào lại thấy chắc bụng và no lâu nữa. Chỉ một cái thôi là đủ no đến tận tối. Tiếp đến là mấy thứ quả dại được đặt cạnh đó. Nó có hình dáng của một quả đào con con nhưng lại mang màu táo đỏ. Người ta có thể ăn cả vỏ giống như ăn táo vậy. Nó không quá ngọt nhưng lại có chứa rất nhiều nước. Càng nhai , tiếng rôm rốp trong miệng càng lớn. Hương vị của nó cũng có phần hơi chát chát , nhưng ăn vào lại không bị ngán , ăn vào rồi lại chỉ muốn ăn thêm. Và khi ta cắn một miếng quả dại rồi ngoạm một miếng bánh lương khô , thật kì lạ là nó tạo nên một bản ballad của hương vị trong khoang miệng , ngon không kém gì một món ăn đạt một sao Michelin. Zack nghĩ rằng đi toàn bộ khu siêu thị lớn gần nhà là cậu ta đã được nếm trải toàn bộ ẩm thực thế giới. Nhưng những món ăn dân dã này đã khiến cậu ta nhận ra thế giới này rộng lớn đến thế nào. Những người khác có lẽ cũng có cảm nhận tương tự như Zack , cho đến khi Holy Knight quay sang bắt chuyện với cậu ta :<br />
<br />
- Tôi hỏi cậu chút chuyện về tương lai được không ?<br />
<br />
Zack chỉ gật đầu , cậu ta vẫn đang say sưa với mấy món ăn mới lạ này<br />
<br />
- Thật sự tương lai sẽ tồi tệ đến như vậy sao ?<br />
<br />
Nghe xong câu nói ấy , Zack phải đặt miếng bánh đang cầm trên tay đặt lại xuống tấm vải bọc thức ăn , cố nuốt cái miếng bánh đang nhai dở xuống cuống họng rồi hít một hơi thật dài. Cậu ta đã mong rằng chuyến đi này sẽ giúp cậu ta nguôi ngoai chút nào đó về những chuyện đã xảy ra trước kia. Nhưng giờ Holy Knight lại khơi lên tất cả mọi chuyện bi kịch đã diễn ra. Khi Holy Knight đã hỏi một câu như vậy có nghĩa anh ta đủ trí thông minh để hiểu có điều gì đó thật sự kinh khủng mới khiến hai đứa trẻ chưa đủ tuổi trưởng thành này trở về quá khứ để viết lại lịch sử một lần nữa. Zack định sẽ im lặng không nói câu nào , nhưng với cuộc phiêu lưu sắp tới đây thì những con người này cần phải được biết sự thật , dù chỉ một chút nào đó :<br />
<br />
- Thế này nhé ! - Zack nói một cách từ tốn nhất có thể, cậu ta không muốn những người sống trong quá khứ này cảm thấy khó hiểu - Diablo không nuốt gọn thế giới này đâu . Những gì hắn làm chỉ là điều khiển Thiên Đàng và Chúa theo cách hắn muốn mà thôi ! Còn người dân sao ? Gần một thiên niên kỉ sống trong ảo tưởng rằng mình đang sống dưới vòng bảo hộ của Chúa. Vậy so với việc bị chính quỉ dữ nô dịch thì nó có đáng để chúng tôi quay trở lại thời ông cha mình không ?<br />
<br />
Khỏi cần nói , sự ngạc nhiên hiện diện trên gương mặt của những con người đang sống trong cái thời điểm mà điện còn chưa được phát minh kia. Nhưng rồi ngay lập tức họ bắt đầu có những phản hồi cho những điều họ vừa nghe thấy , bắt đầu từ Barbarian :<br />
<br />
- Vậy chẳng lẽ cứ để mãi như vậy sao ? - Anh ta bắt đầu nhăn nhó <br />
<br />
- Không hẳn thế ! - Zack thở dài - Chúng tôi đã cố gắng rất nhiều để khiến mọi thứ về như cũ , nhưng....<br />
<br />
- Khoan đã ! " Chúng tôi " nghĩa là sao chứ ? - Amazon ngạc nhiên <br />
<br />
Trước khi trả lời câu hỏi ấy , Zack vận hỏa kình ở bàn tay phải , để lộ ra vết bớt có hình chữ N ẩn trên đó<br />
<br />
- Mọi người là những Vệ Thần thế hệ đầu tiên - Zack nói trong khi những người khác đang chú ý tới bàn tay đang phát hỏa của mình - 500 năm nữa , sẽ có những Vệ Thần tiếp theo , và tôi , cùng một vài người đồng đội nữa trong 1000 năm sau nữa là những người kế tiếp <br />
<br />
Các Vệ Thần lúc này mới hiểu ra vấn đề. Nhưng trước khi có những câu hỏi khác , họ ngay lập tức đặt bàn tay phải lên lồng ngực rồi cúi đầu trước Zack và Atlantis. Họ hiểu hai đứa trẻ này đã phải nhận những trọng trách lớn như thế nào so với độ tuổi của chúng. Chúng xứng đáng được ngợi khen hơn là những lời trách móc vô cớ từ chính những bậc tiền bối đi trước của chúng. Zack muốn đỡ họ dậy , nhưng đôi khi tôn trọng sự tôn trọng của người khác còn đáng được kính trọng hơn thế. Vậy nên cậu ta cũng chỉ còn cách cùi đầu để đáp lễ , Atlantis thấy vậy cũng làm theo. Và sau những giây phút tưởng như đã chậm lại ấy , Sorcerer là người tiếp theo đặt ra câu hỏi :<br />
<br />
- Vậy những đồng đội của cậu đâu cả rồi ?<br />
<br />
- Chuyện này... - Zack ậm ừ , cậu không biết phải trả lời ra sao<br />
<br />
Đúng lúc ấy có tiếng động gì đó đang diễn ra dưới bề mặt sàn khiến Druid phải đứng bật dậy với cây chùy của mình. Những người khác thấy vậy cũng bắt đầu để ý quan sát. Những tiếng động cứ mỗi lúc một lớn hơn. Từ dưới sàn nhà hay bức tường sau lưng họ bắt đầu xuất hiện những vết nứt , sau đó là những bàn tay chỉ còn xương xẩu bắt đầu thò ra. Những tên khô lâu đập nát tường và sàn nhà để chui ra. Tất cả Vệ Thần đều đã sẵn sàng chiến đấu. Họ đang bị bao vây bởi những tên khô lâu cầm trên tay đủ các loại vũ khí. Nhưng với những con người đã hạ gục được Andariel - Con Quỉ Của Những Giấc Mơ thì chuyện này có phần quá dễ dàng. <br />
<br />
- Có thế này thôi à ! - Barbarian nói rồi nhổ thẳng một bãi xuống sàn nhà - Các bạn ! Chuyện này sẽ nhanh thôi !<br />
<br />
Nhưng ngay khi anh ta định ra tay thì Zack đã ngay lập tức chặn lại :<br />
<br />
- Không được ! - Zack nói - Những người này đều đã bị giết , lột xác lấy xương rồi bị tắm trong chính máu của mình. Cơ thể của họ đang giam cầm chính họ. Nếu ta ra tay với họ thì linh hồn họ sẽ không bao giờ siêu thoát đâu ! Và lại ra tay với họ sẽ khiến Thần Khí của ta trở thành Tà Khí đó ! Mọi người hiểu chứ ?<br />
<br />
Có tiếng vỗ tay chầm chậm vang lên , kèm theo đó là tiếng nói của kẻ lúc trước đã thách thức họ<br />
<br />
Chúc May Mắn ! Lũ Ngốc !<br />
</span></span></blockquote>
]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote class="mycode_quote"><cite>Trích dẫn:</cite><span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 33 - SEASON 2 : THE SEWERS - PART 2</span></span><br />
<br />
Tiếng la ó , than vãn không ngớt bắt đầu vang lên không ngớt. Mùi tử khí dần len lỏi vào không khí cũng nặng dần hơn , đến mức nó tạo thành một màn sương giăng mắc bao trùm lên những ai còn đang sống trong cái khu cống ngầm ẩm thấp này. Holy Knight ngay lập tức kêu gọi mọi người nắm tay nhau thật chặt để khỏi lạc đường. Thứ ánh sáng đến từ những ngọn đuốc giờ chỉ còn là những điểm mờ mờ nhỏ nhỏ như những con đom đóm trong màn sương đêm. Đó cũng là làn đường duy nhất mà Zack có thể dẫn mọi người đi theo mình. Vậy là quyền kiểm soát trận đấu lại thuộc về tay kẻ đang đứng đầu cái hầm ngục hôi thối này. Nhưng có gì đó còn nguy hiểm hơn thế này còn đang chờ đợi những người hùng ở phía trước. Họ đang lăm lăm vũ khí trong tay , sẵn sàng ra tay với những kẻ lạ mặt dám xuất hiện trong tầm ngắm của mình. Zack định vận hỏa kình lên để soi sáng thêm một chút thì chợt nhớ ra là Atlantis đang bám chặt lấy mình. Đáng ra cậu ta không nên để cô bé đi theo mình thế này , nhưng bản thân cậu ta cũng không thể để cô bé ấy ở nhà một mình sau những chuyện đã xảy ra. Nhưng khi những ý nghĩ ấy chỉ vừa vụt qua khỏi đầu thì Zack đã bắt đầu cảm thấy có những ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm , có gì đó thật dữ tợn trong những đôi mắt ấy. Những người khác cũng đang cảm nhận được chuyện này. Mồ hôi bắt đầu chảy qua gò má của họ . Những đôi mắt kia mỗi lúc như đang tiến gần hơn , còn bước chân của những Vệ Thần như đang ngắn lại. Sau những hiểm nguy đã trải qua để đến nơi này , họ không còn thấy sợ nữa , chỉ thấy tò mò mà thôi. Thấy tình hình không ổn , Zack đành dùng đến Mind Power để truyền những lời cậu ta muốn nói đến Holy Knight<br />
<br />
Không rõ hai người họ đã bàn bạc điều gì , nhưng ngay khi Zack vừa thả tay Atlantis để Holy Knight giữ chặt lấy cô bé thì cậu ta ngay lập tức phóng hỏa lực thành một vòng tròn xung quanh mình. Làn sương mù xung quanh những Vệ Thần dần tan biến , và lúc này họ mới nhận ra con đường họ đang đi vốn chỉ là một đường thẳng mà thôi. Cánh cửa xuống tầng tiếp theo đã mở sẵn từ trước ở cuối hành lang này. Còn những đôi mắt lúc nãy cũng chỉ là những con dơi đang bay ra khỏi cống ngầm theo đường xuống tầng tiếp theo. Như vậy là sẽ có cửa ra ở dưới đó. Holy Knight liền dẫn mọi người đi theo đàn dơi xuống tầng tiếp theo. Và khi họ chỉ vừa bước qua cánh cửa thì nó liền đóng sầm lại. Vậy là không còn đường lùi nữa. Trước mặt Zack và những người khác bấy giờ là một khu cống ngầm được thắp sáng bằng những ngọn đuốc cánh nhau 50 phân một giống như ở tầng đầu tiên , nhưng thêm vào đó là tiếng chuột kêu chít chít vang lên ở mỗi góc của nơi này. Nhưng thật kì lạ là nơi này không có mùi khó chịu như ở trên kia , dù có tiếng róc rách bên tai báo hiệu hệ thống cống vẫn đang hoạt động trơn tru. Zack định dẫn mọi người đi tiếp , nhưng Atlantis đã ngay lập tức giật tay cậu ta <br />
<br />
Em đói !<br />
<br />
Những người khác không nói câu nào nhưng nghe tiếng réo ầm lên trong dạ dày của Barbarian là đủ hiểu. Không còn cách nào khác , cả đoàn đành phải giành ra một lúc để ngồi nghỉ ăn uống một chút. Nơi này tuy không được viếng thăm lâu ngày nhưng thật không hiểu sao lại sạch sẽ đến thế. Thậm chí người ta có thể ngồi bệt lên sàn mà trên đũng quần không để lại một hạt bụi nào. Các Vệ Thần mở túi thức ăn của mình ra và bắt đầu thưởng thức chút quà đặc sản của cái vùng hoang mạc khô cằn này. Zack ăn thử một miếng bánh lương khô. Nó không có mùi quá thơm , hình dáng thì có phần hơi méo mó một chút , nhưng hương vị thì không tệ một chút nào. Có chút gì đó bùi bùi của đậu phộng , sữa và chút gì đó cây thảo mộc của riêng vùng này. Cậu ta cũng đã suýt ngất khi thấy có vài con giun đang nằm trong cái bánh này. Nhưng cái chút chất nhầy của chúng lại giúp bánh không bị khô. Chưa kể ăn vào lại thấy chắc bụng và no lâu nữa. Chỉ một cái thôi là đủ no đến tận tối. Tiếp đến là mấy thứ quả dại được đặt cạnh đó. Nó có hình dáng của một quả đào con con nhưng lại mang màu táo đỏ. Người ta có thể ăn cả vỏ giống như ăn táo vậy. Nó không quá ngọt nhưng lại có chứa rất nhiều nước. Càng nhai , tiếng rôm rốp trong miệng càng lớn. Hương vị của nó cũng có phần hơi chát chát , nhưng ăn vào lại không bị ngán , ăn vào rồi lại chỉ muốn ăn thêm. Và khi ta cắn một miếng quả dại rồi ngoạm một miếng bánh lương khô , thật kì lạ là nó tạo nên một bản ballad của hương vị trong khoang miệng , ngon không kém gì một món ăn đạt một sao Michelin. Zack nghĩ rằng đi toàn bộ khu siêu thị lớn gần nhà là cậu ta đã được nếm trải toàn bộ ẩm thực thế giới. Nhưng những món ăn dân dã này đã khiến cậu ta nhận ra thế giới này rộng lớn đến thế nào. Những người khác có lẽ cũng có cảm nhận tương tự như Zack , cho đến khi Holy Knight quay sang bắt chuyện với cậu ta :<br />
<br />
- Tôi hỏi cậu chút chuyện về tương lai được không ?<br />
<br />
Zack chỉ gật đầu , cậu ta vẫn đang say sưa với mấy món ăn mới lạ này<br />
<br />
- Thật sự tương lai sẽ tồi tệ đến như vậy sao ?<br />
<br />
Nghe xong câu nói ấy , Zack phải đặt miếng bánh đang cầm trên tay đặt lại xuống tấm vải bọc thức ăn , cố nuốt cái miếng bánh đang nhai dở xuống cuống họng rồi hít một hơi thật dài. Cậu ta đã mong rằng chuyến đi này sẽ giúp cậu ta nguôi ngoai chút nào đó về những chuyện đã xảy ra trước kia. Nhưng giờ Holy Knight lại khơi lên tất cả mọi chuyện bi kịch đã diễn ra. Khi Holy Knight đã hỏi một câu như vậy có nghĩa anh ta đủ trí thông minh để hiểu có điều gì đó thật sự kinh khủng mới khiến hai đứa trẻ chưa đủ tuổi trưởng thành này trở về quá khứ để viết lại lịch sử một lần nữa. Zack định sẽ im lặng không nói câu nào , nhưng với cuộc phiêu lưu sắp tới đây thì những con người này cần phải được biết sự thật , dù chỉ một chút nào đó :<br />
<br />
- Thế này nhé ! - Zack nói một cách từ tốn nhất có thể, cậu ta không muốn những người sống trong quá khứ này cảm thấy khó hiểu - Diablo không nuốt gọn thế giới này đâu . Những gì hắn làm chỉ là điều khiển Thiên Đàng và Chúa theo cách hắn muốn mà thôi ! Còn người dân sao ? Gần một thiên niên kỉ sống trong ảo tưởng rằng mình đang sống dưới vòng bảo hộ của Chúa. Vậy so với việc bị chính quỉ dữ nô dịch thì nó có đáng để chúng tôi quay trở lại thời ông cha mình không ?<br />
<br />
Khỏi cần nói , sự ngạc nhiên hiện diện trên gương mặt của những con người đang sống trong cái thời điểm mà điện còn chưa được phát minh kia. Nhưng rồi ngay lập tức họ bắt đầu có những phản hồi cho những điều họ vừa nghe thấy , bắt đầu từ Barbarian :<br />
<br />
- Vậy chẳng lẽ cứ để mãi như vậy sao ? - Anh ta bắt đầu nhăn nhó <br />
<br />
- Không hẳn thế ! - Zack thở dài - Chúng tôi đã cố gắng rất nhiều để khiến mọi thứ về như cũ , nhưng....<br />
<br />
- Khoan đã ! " Chúng tôi " nghĩa là sao chứ ? - Amazon ngạc nhiên <br />
<br />
Trước khi trả lời câu hỏi ấy , Zack vận hỏa kình ở bàn tay phải , để lộ ra vết bớt có hình chữ N ẩn trên đó<br />
<br />
- Mọi người là những Vệ Thần thế hệ đầu tiên - Zack nói trong khi những người khác đang chú ý tới bàn tay đang phát hỏa của mình - 500 năm nữa , sẽ có những Vệ Thần tiếp theo , và tôi , cùng một vài người đồng đội nữa trong 1000 năm sau nữa là những người kế tiếp <br />
<br />
Các Vệ Thần lúc này mới hiểu ra vấn đề. Nhưng trước khi có những câu hỏi khác , họ ngay lập tức đặt bàn tay phải lên lồng ngực rồi cúi đầu trước Zack và Atlantis. Họ hiểu hai đứa trẻ này đã phải nhận những trọng trách lớn như thế nào so với độ tuổi của chúng. Chúng xứng đáng được ngợi khen hơn là những lời trách móc vô cớ từ chính những bậc tiền bối đi trước của chúng. Zack muốn đỡ họ dậy , nhưng đôi khi tôn trọng sự tôn trọng của người khác còn đáng được kính trọng hơn thế. Vậy nên cậu ta cũng chỉ còn cách cùi đầu để đáp lễ , Atlantis thấy vậy cũng làm theo. Và sau những giây phút tưởng như đã chậm lại ấy , Sorcerer là người tiếp theo đặt ra câu hỏi :<br />
<br />
- Vậy những đồng đội của cậu đâu cả rồi ?<br />
<br />
- Chuyện này... - Zack ậm ừ , cậu không biết phải trả lời ra sao<br />
<br />
Đúng lúc ấy có tiếng động gì đó đang diễn ra dưới bề mặt sàn khiến Druid phải đứng bật dậy với cây chùy của mình. Những người khác thấy vậy cũng bắt đầu để ý quan sát. Những tiếng động cứ mỗi lúc một lớn hơn. Từ dưới sàn nhà hay bức tường sau lưng họ bắt đầu xuất hiện những vết nứt , sau đó là những bàn tay chỉ còn xương xẩu bắt đầu thò ra. Những tên khô lâu đập nát tường và sàn nhà để chui ra. Tất cả Vệ Thần đều đã sẵn sàng chiến đấu. Họ đang bị bao vây bởi những tên khô lâu cầm trên tay đủ các loại vũ khí. Nhưng với những con người đã hạ gục được Andariel - Con Quỉ Của Những Giấc Mơ thì chuyện này có phần quá dễ dàng. <br />
<br />
- Có thế này thôi à ! - Barbarian nói rồi nhổ thẳng một bãi xuống sàn nhà - Các bạn ! Chuyện này sẽ nhanh thôi !<br />
<br />
Nhưng ngay khi anh ta định ra tay thì Zack đã ngay lập tức chặn lại :<br />
<br />
- Không được ! - Zack nói - Những người này đều đã bị giết , lột xác lấy xương rồi bị tắm trong chính máu của mình. Cơ thể của họ đang giam cầm chính họ. Nếu ta ra tay với họ thì linh hồn họ sẽ không bao giờ siêu thoát đâu ! Và lại ra tay với họ sẽ khiến Thần Khí của ta trở thành Tà Khí đó ! Mọi người hiểu chứ ?<br />
<br />
Có tiếng vỗ tay chầm chậm vang lên , kèm theo đó là tiếng nói của kẻ lúc trước đã thách thức họ<br />
<br />
Chúc May Mắn ! Lũ Ngốc !<br />
</span></span></blockquote>
]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[God's Guardians - Chapter 33 : The Sewers - Part 1]]></title>
			<link>https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-33-The-Sewers-Part-1--1596.html</link>
			<pubDate>Mon, 21 Sep 2015 10:56:27 +0800</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://community.diablo2vn.com/member.php?action=profile&uid=2115">Street Boy Bach</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-33-The-Sewers-Part-1--1596.html</guid>
			<description><![CDATA[<blockquote class="mycode_quote"><cite>Trích dẫn:</cite><span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 33 - SEASON 2 : THE SEWERS - PART 1</span></span><br />
<br />
Con đường mà Lysander đang dẫn các Vệ Thần đi cứ mỗi lúc một tối dần , chỉ còn lại chút ánh sáng còn lại từ ngọn đuốc mà ông già lưng gù ấy đang cầm trên tay để người ta có thể nhìn thấy con đường người ta đang bước đi dưới chân mình. Và đến lúc ngọn đuốc ấy đã bắt đầu nhen nhóm cái dấu hiệu chập chờn như sắp tàn thì Lysander bỗng dừng lại trước một cánh cổng. Trên đó có một dòng chữ được viết bằng tiếng bản địa<br />
<br />
Địa Ngục Trần Gian<br />
<br />
Tất cả những ai đang đứng sau lưng ông già điếc kia sau khi được nghe giải thích từ Sorcerer về dòng chữ ấy đều cảm thấy khó hiểu và tức tối không hiểu tại sao mình lại ở nơi đây , nhưng khi mảnh giấy nhem nhuốc đã thấm màu năm tháng được Lysander đặt vào tay các Vệ Thần thì mọi thứ đã được sáng tỏ<br />
<br />
Gửi những ai đang đọc bức thư này<br />
<br />
Nếu có ai đang đọc bức thư này thì điều đó có nghĩa là các bạn được cử xuống nơi này để làm một nhiệm vụ quan trọng , hoặc khi ấy Lut Gholein đang chìm trong biển lửa. Nơi mà chúng ta đang sống không giống như những gì mà các bạn đã biết. Nó được xây dựng nên từ nấm mồ của quỉ dữ. Để mọi người có một cuộc sống yên ổn , chúng tôi đã xây dựng một hệ thống cống ngầm nhờ sự chỉ dẫn của các Thiên Thần để ngăn sự quấy phá của các thế lực ma quỉ. Nhưng chúng ta đang mất dần kiểm soát những thế lực siêu nhiên này. Lí do các bạn được đưa đến đây để quét sạch những thứ ô uế này khỏi quê hương của chúng ta. Tôi sẽ không để vùng đất này phải sống dưới ách nô lệ của Quỉ Dữ như cha ông tôi đã làm nữa. Cầu mong Chúa sẽ ở bên các bạn trong cuộc chiến không cân sức này<br />
<br />
Kí tên<br />
<br />
Jersha<br />
<br />
Mọi người có phần lặng đi một chút sau khi đọc lá thư này. Người viết ra nó là Jersha , người trị vì thứ năm ở vùng đất này , là cha của Jerhyn và cũng chỉ vừa mới đây thôi các Vệ Thần vừa tham gia vào lễ tang của ông ấy. Bấy giờ họ mới hiểu tại sao khi đến đây Jerhyn lại muốn giữ họ ở đây lâu đến vậy. Anh ta muốn nhờ họ đem lại ánh sáng cho cái vùng đất sống nhờ tinh thần của Chúa nhưng bị nô dịch bởi bàn tay ma quỉ này. Và rồi Barbarian bắt đầu lên tiếng :<br />
<br />
- Tuy là một kẻ có phần hơi lỗ mãng một chút , nhưng tôi tự hỏi chúng ta liệu có phải làm việc này hay không ? - Anh ta hùng hồn nói - Ai biết được chúng ta sẽ gặp phải cái gì khi bước vào đó chứ ? <br />
<br />
- Nhưng đây là hệ thống cống ngầm mà ! - Amazon bắt đầu phân tích - Bắt buộc nó phải có nơi để xả thải ra bên ngoài môi trường , đó cũng là nơi an toàn nhất mà chúng ta có thể ra ngoài mà không gặp phải sự để ý của Duriel phải không ?<br />
<br />
- Nhưng .... - Druid vừa đẩy mũi lên hít hít vừa nói - Tôi cảm thấy có mùi gí đó rất lạ ngoài mùi hôi thối và hắc khí ở nơi này. Có gì đó thật sự không ổn !<br />
<br />
- Thôi ! - Holy Knight giơ tay lên để trấn an mọi người - Tyrael đã nói rằng nếu muốn đánh bại được Diablo thì chúng ta cần không ngừng vượt quá giới hạn của chính bản thân mình. Và nếu chúng ta không làm việc này thì ai sẽ làm ? Ít nhất là để báo đáp thịnh tình của Jerhyn mà !<br />
<br />
Lysander không hiểu được những gì mà những người đứng trước mặt mình đang nói , nhưng ông ta cũng hiểu đã đến lúc cần phải đưa cho những người này cái tay nải trên vai mình. Trong đó có một lượng thức ăn đủ cho bà ngày và chút bột lưu huỳnh để ngọn đuốc có thể sáng lâu hơn trong đêm. Không còn cách nào khác , Mage Hunter phải thay mặt mọi người nhận món quà này của ông cụ đang khóc vì vui sướng ấy. Xong xuôi Lysander bỏ đi nhưng không quên vỗ vai động viên những người ở lại , trên gương mặt ông có một nụ cười thật mãn nguyện như thể một người vừa làm được hết những điều cần làm trước khi nhắm mắt xuôi tay vậy<br />
<br />
Không còn cách nào khác , Holy Knight đành mở cái tay nải có chứa đồ ăn ra. Bên trong đó là một số thứ đồ lương khô , hoa quả và một bình nước ngọt lớn. Anh cẩn thận xé chiếc túi vải kia thành nhiều phần nhỏ rồi chia thức ăn , nước uống ra sau đó gói lại chia cho từng người. Trong lúc ấy Barbarian đang dùng sức mình mở cánh cửa bằng đá nặng trịch trước mặt mình. Thật không sai khi người ta đồn anh ta là " Người Khỏe Nhất Hành Tinh ". Gã to còn thích ở trần ấy dễ dàng mở cửa. Một mùi hăng hắc và khó chịu len lỏi vào sống mũi của mỗi người. Nhưng rồi trấn tĩnh lại, Holy Knight đưa cây đuốc trên tay đặt vào tay Zack <br />
<br />
- Liệu người đến từ tương lai có thể dẫn chúng tôi đi được không ?<br />
<br />
Zack thấy hơi choáng ngợp trước cái thế giới thực mà như ảo mà cậu ta vừa ngửi thấy , nhưng rồi khi nhớ lại những chuyện trước đây đã từng trải qua , cậu ta điềm nhiên nhận lấy cây đuốc kia<br />
<br />
- Được ! - Zack đáp lại - Chỉ có điều là các vị sẽ hơi thất vọng khi biết sự thật về cái " Địa Ngục Lởm " này đấy !<br />
<br />
Zack cầm cây đuốc bước vào trước , Atlantis bám ngay lấy sau lưng cậu ta , rồi tiếp theo là các hộ vệ. Thật sự việc xây dựng được một hệ thống cống ngầm sâu đến ba tầng ở cái thời kì này quả là một kì tích. Nhưng khi cái mùi hôi thối nồng nặc lên trong không khí như đang muốn siết ngạt con người ta bằng thứ sức mạnh vô hình của nó thì những gì mà Zack nghĩ được chỉ là làm sao để ra khỏi đây nhanh nhất có thể. Nhưng thật kì lạ , cứ càng đi cậu ta càng cảm thấy rối , cho đến khi nhận ra mình vừa quay lại một góc rẽ mà mình vừa đi qua cách đây vài phút trước <br />
<br />
- Thế này là thế nào hả ? - Barbarian nổi quạu - Ngươi bảo ngươi biết đường mà thế này à ?<br />
<br />
Zack thấy có đôi chút ngạc nhiên về chuyện này , nhưng rồi chợt nhận ra rằng có kẻ đang tìm cách mời mình ra khỏi đây một cách tế nhị nhất có thể. Chưa hết , viên gạch trên sàn nhà mà vừa nãy Atlantis vừa nhổ bã kẹo cao su vào giờ đang nằm trên bức tường phía sau lưng. Chịu khó lắng nghe một chút sẽ có tiếng lạch cạch của những viên gạch được xếp chồng đang ngày một nhỏ dần. Holy Knight có lẽ cũng đã hiểu được điều này. Anh ta ném thẳng cây đuốc đang cầm trên tay xuống đất. Một màn đêm bao trùm lên những người đang đứng xung quanh anh ta<br />
<br />
- Cậu đang nghĩ cái quái gì thế ? - Barbarian gào lên - Có cái đuốc soi đường mà còn lạc thì .....<br />
<br />
- Anh vẫn không hiểu sao ? - Holy Knight nhẹ nhàng giải thích - Chúng ta như một con chuột đang chạy trong một mê cung của một kẻ đang tìm mọi cách để đưa ta về điểm xuất phát. Còn nếu chúng ta tách nhau ra , kẻ đó sẽ không thể nào cũng một lúc đẩy lùi tất cả được. Anh hiểu chứ ?<br />
<br />
Không thấy có ai đáp lại lời mình, Holy Knight bắt đầu chia cả đội thành ba nhóm nhỏ. Amazon sẽ đi cùng Sorcerer và Necromancer , Barbarian cùng với Druid và Mage Hunter. Còn Holy Knight sẽ đi cùng Zack và Atlantis. Anh ta muốn tìm hiểu thêm về hai đứa trẻ từ trên trời rơi xuống này. Nhưng ngay khi tất cả vừa tách nhau ra , thì cả khu cống ngầm bỗng rực sáng bởi những cây đuốc được cắm trên tường cách nhau đều đặn 50 phân một. Gần đó là những bộ xương khô của những kẻ đã bỏ mạng nơi này , nhưng không phải bởi đao kiếm mà bởi sự vô vọng khi cố tìm đường ra ngoài. Đúng lúc ấy có một tiếng cười chói tai đem theo một mùi hôi thối chợt ào qua khứu giác của họ , kèm theo đó là một câu nói của kẻ đang đứng ở bên kia chiến tuyến<br />
<br />
Các Người Đã Được Cảnh Báo Rồi Đâý !</span></span></blockquote>
]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote class="mycode_quote"><cite>Trích dẫn:</cite><span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 33 - SEASON 2 : THE SEWERS - PART 1</span></span><br />
<br />
Con đường mà Lysander đang dẫn các Vệ Thần đi cứ mỗi lúc một tối dần , chỉ còn lại chút ánh sáng còn lại từ ngọn đuốc mà ông già lưng gù ấy đang cầm trên tay để người ta có thể nhìn thấy con đường người ta đang bước đi dưới chân mình. Và đến lúc ngọn đuốc ấy đã bắt đầu nhen nhóm cái dấu hiệu chập chờn như sắp tàn thì Lysander bỗng dừng lại trước một cánh cổng. Trên đó có một dòng chữ được viết bằng tiếng bản địa<br />
<br />
Địa Ngục Trần Gian<br />
<br />
Tất cả những ai đang đứng sau lưng ông già điếc kia sau khi được nghe giải thích từ Sorcerer về dòng chữ ấy đều cảm thấy khó hiểu và tức tối không hiểu tại sao mình lại ở nơi đây , nhưng khi mảnh giấy nhem nhuốc đã thấm màu năm tháng được Lysander đặt vào tay các Vệ Thần thì mọi thứ đã được sáng tỏ<br />
<br />
Gửi những ai đang đọc bức thư này<br />
<br />
Nếu có ai đang đọc bức thư này thì điều đó có nghĩa là các bạn được cử xuống nơi này để làm một nhiệm vụ quan trọng , hoặc khi ấy Lut Gholein đang chìm trong biển lửa. Nơi mà chúng ta đang sống không giống như những gì mà các bạn đã biết. Nó được xây dựng nên từ nấm mồ của quỉ dữ. Để mọi người có một cuộc sống yên ổn , chúng tôi đã xây dựng một hệ thống cống ngầm nhờ sự chỉ dẫn của các Thiên Thần để ngăn sự quấy phá của các thế lực ma quỉ. Nhưng chúng ta đang mất dần kiểm soát những thế lực siêu nhiên này. Lí do các bạn được đưa đến đây để quét sạch những thứ ô uế này khỏi quê hương của chúng ta. Tôi sẽ không để vùng đất này phải sống dưới ách nô lệ của Quỉ Dữ như cha ông tôi đã làm nữa. Cầu mong Chúa sẽ ở bên các bạn trong cuộc chiến không cân sức này<br />
<br />
Kí tên<br />
<br />
Jersha<br />
<br />
Mọi người có phần lặng đi một chút sau khi đọc lá thư này. Người viết ra nó là Jersha , người trị vì thứ năm ở vùng đất này , là cha của Jerhyn và cũng chỉ vừa mới đây thôi các Vệ Thần vừa tham gia vào lễ tang của ông ấy. Bấy giờ họ mới hiểu tại sao khi đến đây Jerhyn lại muốn giữ họ ở đây lâu đến vậy. Anh ta muốn nhờ họ đem lại ánh sáng cho cái vùng đất sống nhờ tinh thần của Chúa nhưng bị nô dịch bởi bàn tay ma quỉ này. Và rồi Barbarian bắt đầu lên tiếng :<br />
<br />
- Tuy là một kẻ có phần hơi lỗ mãng một chút , nhưng tôi tự hỏi chúng ta liệu có phải làm việc này hay không ? - Anh ta hùng hồn nói - Ai biết được chúng ta sẽ gặp phải cái gì khi bước vào đó chứ ? <br />
<br />
- Nhưng đây là hệ thống cống ngầm mà ! - Amazon bắt đầu phân tích - Bắt buộc nó phải có nơi để xả thải ra bên ngoài môi trường , đó cũng là nơi an toàn nhất mà chúng ta có thể ra ngoài mà không gặp phải sự để ý của Duriel phải không ?<br />
<br />
- Nhưng .... - Druid vừa đẩy mũi lên hít hít vừa nói - Tôi cảm thấy có mùi gí đó rất lạ ngoài mùi hôi thối và hắc khí ở nơi này. Có gì đó thật sự không ổn !<br />
<br />
- Thôi ! - Holy Knight giơ tay lên để trấn an mọi người - Tyrael đã nói rằng nếu muốn đánh bại được Diablo thì chúng ta cần không ngừng vượt quá giới hạn của chính bản thân mình. Và nếu chúng ta không làm việc này thì ai sẽ làm ? Ít nhất là để báo đáp thịnh tình của Jerhyn mà !<br />
<br />
Lysander không hiểu được những gì mà những người đứng trước mặt mình đang nói , nhưng ông ta cũng hiểu đã đến lúc cần phải đưa cho những người này cái tay nải trên vai mình. Trong đó có một lượng thức ăn đủ cho bà ngày và chút bột lưu huỳnh để ngọn đuốc có thể sáng lâu hơn trong đêm. Không còn cách nào khác , Mage Hunter phải thay mặt mọi người nhận món quà này của ông cụ đang khóc vì vui sướng ấy. Xong xuôi Lysander bỏ đi nhưng không quên vỗ vai động viên những người ở lại , trên gương mặt ông có một nụ cười thật mãn nguyện như thể một người vừa làm được hết những điều cần làm trước khi nhắm mắt xuôi tay vậy<br />
<br />
Không còn cách nào khác , Holy Knight đành mở cái tay nải có chứa đồ ăn ra. Bên trong đó là một số thứ đồ lương khô , hoa quả và một bình nước ngọt lớn. Anh cẩn thận xé chiếc túi vải kia thành nhiều phần nhỏ rồi chia thức ăn , nước uống ra sau đó gói lại chia cho từng người. Trong lúc ấy Barbarian đang dùng sức mình mở cánh cửa bằng đá nặng trịch trước mặt mình. Thật không sai khi người ta đồn anh ta là " Người Khỏe Nhất Hành Tinh ". Gã to còn thích ở trần ấy dễ dàng mở cửa. Một mùi hăng hắc và khó chịu len lỏi vào sống mũi của mỗi người. Nhưng rồi trấn tĩnh lại, Holy Knight đưa cây đuốc trên tay đặt vào tay Zack <br />
<br />
- Liệu người đến từ tương lai có thể dẫn chúng tôi đi được không ?<br />
<br />
Zack thấy hơi choáng ngợp trước cái thế giới thực mà như ảo mà cậu ta vừa ngửi thấy , nhưng rồi khi nhớ lại những chuyện trước đây đã từng trải qua , cậu ta điềm nhiên nhận lấy cây đuốc kia<br />
<br />
- Được ! - Zack đáp lại - Chỉ có điều là các vị sẽ hơi thất vọng khi biết sự thật về cái " Địa Ngục Lởm " này đấy !<br />
<br />
Zack cầm cây đuốc bước vào trước , Atlantis bám ngay lấy sau lưng cậu ta , rồi tiếp theo là các hộ vệ. Thật sự việc xây dựng được một hệ thống cống ngầm sâu đến ba tầng ở cái thời kì này quả là một kì tích. Nhưng khi cái mùi hôi thối nồng nặc lên trong không khí như đang muốn siết ngạt con người ta bằng thứ sức mạnh vô hình của nó thì những gì mà Zack nghĩ được chỉ là làm sao để ra khỏi đây nhanh nhất có thể. Nhưng thật kì lạ , cứ càng đi cậu ta càng cảm thấy rối , cho đến khi nhận ra mình vừa quay lại một góc rẽ mà mình vừa đi qua cách đây vài phút trước <br />
<br />
- Thế này là thế nào hả ? - Barbarian nổi quạu - Ngươi bảo ngươi biết đường mà thế này à ?<br />
<br />
Zack thấy có đôi chút ngạc nhiên về chuyện này , nhưng rồi chợt nhận ra rằng có kẻ đang tìm cách mời mình ra khỏi đây một cách tế nhị nhất có thể. Chưa hết , viên gạch trên sàn nhà mà vừa nãy Atlantis vừa nhổ bã kẹo cao su vào giờ đang nằm trên bức tường phía sau lưng. Chịu khó lắng nghe một chút sẽ có tiếng lạch cạch của những viên gạch được xếp chồng đang ngày một nhỏ dần. Holy Knight có lẽ cũng đã hiểu được điều này. Anh ta ném thẳng cây đuốc đang cầm trên tay xuống đất. Một màn đêm bao trùm lên những người đang đứng xung quanh anh ta<br />
<br />
- Cậu đang nghĩ cái quái gì thế ? - Barbarian gào lên - Có cái đuốc soi đường mà còn lạc thì .....<br />
<br />
- Anh vẫn không hiểu sao ? - Holy Knight nhẹ nhàng giải thích - Chúng ta như một con chuột đang chạy trong một mê cung của một kẻ đang tìm mọi cách để đưa ta về điểm xuất phát. Còn nếu chúng ta tách nhau ra , kẻ đó sẽ không thể nào cũng một lúc đẩy lùi tất cả được. Anh hiểu chứ ?<br />
<br />
Không thấy có ai đáp lại lời mình, Holy Knight bắt đầu chia cả đội thành ba nhóm nhỏ. Amazon sẽ đi cùng Sorcerer và Necromancer , Barbarian cùng với Druid và Mage Hunter. Còn Holy Knight sẽ đi cùng Zack và Atlantis. Anh ta muốn tìm hiểu thêm về hai đứa trẻ từ trên trời rơi xuống này. Nhưng ngay khi tất cả vừa tách nhau ra , thì cả khu cống ngầm bỗng rực sáng bởi những cây đuốc được cắm trên tường cách nhau đều đặn 50 phân một. Gần đó là những bộ xương khô của những kẻ đã bỏ mạng nơi này , nhưng không phải bởi đao kiếm mà bởi sự vô vọng khi cố tìm đường ra ngoài. Đúng lúc ấy có một tiếng cười chói tai đem theo một mùi hôi thối chợt ào qua khứu giác của họ , kèm theo đó là một câu nói của kẻ đang đứng ở bên kia chiến tuyến<br />
<br />
Các Người Đã Được Cảnh Báo Rồi Đâý !</span></span></blockquote>
]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[God's Guardians - Chapter 32 : Hope]]></title>
			<link>https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-32-Hope--1586.html</link>
			<pubDate>Mon, 14 Sep 2015 13:33:51 +0800</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://community.diablo2vn.com/member.php?action=profile&uid=2115">Street Boy Bach</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-32-Hope--1586.html</guid>
			<description><![CDATA[<blockquote class="mycode_quote"><cite>Trích dẫn:</cite><span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 32 - SEASON 2 : HOPE</span></span><br />
<br />
Đúng lúc này mặt đất bỗng rung chuyển. Trần nhà giam bắt đầu nứt vỡ. Có tiếng kêu la và tiếng chuông báo động từ phía nhà thờ đang vang lên , lớn đến mức ở dưới mặt đất mà người ta vẫn có thể nghe thấy tiếng bước chân thình thịch trên đầu mình. Đó là báo động Lut Gholein đang bị tấn công. Jerhyn định cho tay cận vệ đi cùng mình lên xem xét tình hình thì ngay lập tức Kaelan đã xuống được chỗ của họ. Gương mặt hắn ta như xám ngoét đi , và có chút gì đó đờ đẫn trước những gì hắn đã nhìn thấy<br />
<br />
- Thưa .. thưa .. ngài - Hắn lắp bắp không nói nên lời - Quỉ dữ ... đang .. ở .. ngoài thành .. và...<br />
<br />
Kaelan chưa kịp nói hết câu thì đã ngã xuống. Lúc ấy mọi người mới để ý đến vết thủng trên tấm áo giáp của anh ta. Máu đen chảy ra từ đó chứng tỏ Kaelan đã trúng độc. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là xác của anh ta nhanh chóng mủn ra và phân hủy chỉ vài giây sau đó. Một mùi hôi thối kinh khủng len lỏi vào khứu giác của những người đang đứng xung quanh<br />
<br />
- Mùi này ... - Nữ Pháp Sư Sorcerer vừa nói vừa tiến gần lại cái xác - Chẳng lẽ là mùi của Duriel ?<br />
<br />
Cái giọng nói trong trẻo , mái tóc đen cuốn cao với làn da rám nắng khỏe khoắn và dáng người nhỏ nhắn trong bộ váy màu xanh lục kia quả thật rất giống Atlantis. Nhưng lúc này Zack không có thời gian để quan tâm đến chuyện này ,bởi tất thảy ai nghe đến cái tên Duriel này đều phải rùng mình. Hắn là một trong những cận thần của Diablo. Nhưng nhiệm vụ của hắn ta là bảo vệ Tal Rasha's Tomb kia mà ? Thậm chí con quỉ này còn tự phong ấn mình trong cái lăng mộ ấy kia , vậy cái gì đã đưa hắn ra khỏi đó kia chứ ? - Zack nghĩ thầm. Trong lòng các Vệ Thần dù không nói ra nhưng đôi mắt họ đang quở trách cậu ta vì đã mang đến những tai ương này. Còn Jerhyn sau khi đã hít một hơi dài để lấy lại bình tĩnh mới lên tiếng <br />
<br />
- Giờ không phải là lúc để chúng ta đổ lỗi cho nhau - Anh ta nói bằng đúng giọng của một đấng quân vương - Nếu muốn sống sót mà ra khỏi đây thì tốt nhất chúng ta cần phải hợp sức với nhau mới phải chứ ?<br />
<br />
Nói xong , anh ta lấy chìa khóa mở cửa phòng giam cho các tù nhân khác ở nơi này. Dù những kẻ ấy đáng phải chết vì những gì chúng đã làm , nhưng cũng không đến mức phải chết bởi bàn tay của Quỉ Dữ. Đợi đến lúc đám tù nhân đã ra ngoài hết , Jerhyn mới nhấn vào một viên gạch trên bức tường đã mốc meo rêu bám đầy để mở ra một cánh cửa bí mật dẫn lối xuống một khu vực nào đó còn sâu hơn cái nhà ngục này. Anh ta lấy một cây đuốc mới cháy ở ngay gần cánh cửa rồi vẫy tay gọi mọi người đi theo mình xuống những bậc tam cấp phủi đầy bụi của năm tháng. Atlantis ngay lập tức bám chặt lấy Zack . Còn những người khác đang nhìn ngắm cái công trình đồ sộ theo ánh đuốc của Jerhyn. Nơi này phải có từ cách đây cả 200 năm là ít . Nhưng làm sao mà ở thời kì này người ta có thể kiếm ra nổi một thứ công cụ nào đào sâu cách mặt đất hơn cả ngàn mét để xây nên một nơi kiên cố như vậy chứ. Từ khi họ bước vào đây , những tiếng động bên ngoài đã tắt hẳn. Chỉ còn lại tiếng bước chân người đang đi theo từng bậc thang lắt léo xuống phía dưới. Đợi đến lúc những đôi mắt hiếu kì đã quen dần với cảnh tượng xung quanh , Jerhyn mới nói tiếp <br />
<br />
- Nơi này vốn là nơi ông cha chúng tôi xưa kia dùng để làm nơi trú ẩn trong trường hợp Lut Gholein bị chiếm đóng. Mỗi đời vua sẽ chọn ra sáu người làm công tác bảo vệ nơi này...<br />
<br />
Trong khi Jerhyn đang nói một tràng để khiến những người khác quên đi những bậc thang này đang kéo dài mãi đến vô tận , thì lúc ấy Zack cũng đang cố gắng hết mức có thể để tránh cái nhìn sắc như lưỡi đao của Cain. Cả hai người họ đều biết rõ rằng căn hầm bí mật này không hề có thật. Nó tồn tại nhờ sự có mặt của Zack ngày hôm nay. Một dòng thời gian khác được hình thành kéo theo biết bao nhiêu thay đổi trong dòng lịch sử nhân loại. Zack hiểu mình không có quyền căn vặn lại chính sư phụ của mình. Nhưng chẳng lẽ người đàn ông đã cứu cậu ta khỏi Tử Thần lại không thể giúp cậu ta cứu thế giới này hay sao ?<br />
<br />
Cuối cùng thì những bậc thang dài dằng dặc kia cũng dừng lại. Có lẽ giờ này họ đã phải cách mặt đất để cả cây số. Trước mặt những con người này là một cánh cửa có cắm sẵn sáu chiếc chiều khóa vàng trên đó. Việc duy nhất mà Jerhyn phải làm bây giờ là mở cánh cửa đó để những người đi sau anh ta thấy có sáu người mặc áo choàng phủ kín mặt đang ngồi quanh một cái bàn tròn trong một căn phòng kín đã lâu không có người quét dọn với ánh sáng le lói của những cây nến được cắm trên tường. Đợi đến khi tất cả mọi người đã vào phòng , chỗ ngồi đã ổn định xong xuôi đâu đấy và cánh cửa đã được khóa kín , lúc này Jerhyn mới lên tiếng<br />
<br />
- Các vị ! - Jerhyn vừa nói vừa chỉ tay về những người bí ẩn đang ngồi quanh chiếc bàn - Tôi xin được giới thiệu những Hộ Vệ của Lut Gholein<br />
<br />
Theo lời của đấng quân vương trẻ ấy. Những tấm áo choàng bí ẩn làm từ da bò kia được cởi bỏ. Lại một lần nữa Zack được gặp người quen. Nhưng không chỉ quen đâu mà rất quen là đằng khác. Họ đều là những NPC bán đồ cho nhân vật trong Diablo 2 , thậm chí Zack còn thuộc lòng cả tiểu sử của những người này nữa kia. Cô gái trẻ , gương mặt sắc nét , mái tóc đỏ mạnh mẽ và thân hình mảnh mai trong bộ quần áo nông dân đang ngồi ở mép bàn phía bên trái ngoài cùng kia là Fara. Cô từng là một chiến binh của Nhà Thờ Ánh Sáng. Nhưng sau khi thấy được sự tham lam và mục nát của những kẻ đứng đầu nơi ấy , cô quyết định rời bỏ nó và chuyển sang làm nghề sửa chữa và buôn bán vật dụng cho lính đánh thuê ở chợ. Ngồi cạnh cô về phía bên phải là Atma - Người phụ nữ trong bộ váy đen tuyền từ đầu tới chân và gương mặt lúc nào cũng phảng phất một nỗi buồn khó nói. Đó là người phụ nữ đẹp nhất xứ này , chưa kể còn là chủ của ngôi nhà công cộng dành cho những lữ khách đi xa đến có thể ngủ nhờ miễn phí. Đáng tiếc là chồng và con trai của cô đã mất trong một trận càn của quỉ dữ. Nhưng cũng chính điều đó đã thôi thúc cô trở thành một thầy thuốc chữa trị cho những người lính bị thương ngoài chiến trường. Kế đó . người đàn ông trạc tuổi 45 , mặc một bộ đồ màu cam , gương mặt có vẻ gì đó bí hiểm và một cây gậy gỗ được đặt sau lưng đó là Drognan. Ông ta là một phù thủy ít nói giống như Ted vậy , nhưng một khi ông ta đã nói lên điều gì thì đều là những lời khuyên bổ ích và chân thành cho người khác. Người dân vẫn thường đến căn nhà ở cuối khu Đông Bắc của ông ta để nghe ý kiến mỗi khi họ gặp phải chuyện khó giải quyết. Bên cạnh đó , Zack cũng gặp lại hai người quen là Greiz và ông già bán quần áo ở chợ bữa trước. Lúc này nhìn kì lại ông già cau có với vết sẹo dài trên mặt kia cậu ta mới nhận ra ông ta là ai. Đó là Elzix. Ông ta từng là một tướng cướp , nhưng sau đó đã trở thành một chủ quán trọ tốt tính. Chắc ông ta đã phải kiêm thêm nghề bán quần áo trong cái thời điểm khủng hoảng ở Lut Gholein đây mà. Cũng có một số người nói về việc ông ta mở phòng đánh bạc sâu trong quán trọ vào mỗi đêm nhưng chưa bao giờ bị tóm. Tuy những gì Zack đang thấy trước mặt mình có phần hơi khác với cái thế giới ảo trước kia nhưng lúc này có gì đó đang thôi thúc cậu ta tìm hiểu nhiều hơn về cái thực tại mới mẻ này<br />
<br />
Các thành viên của Hội Hộ Vệ lần lượt rút những con ấn bằng vàng có khắc hình Thánh Giá đặt lên bàn cạnh những cái hốc vừa khít với con ấn của họ. Jerhyn cũng vậy. Thế rồi từng người một đặt con ấn của mình vào cái hốc kia rồi xoay theo chiều kim đồng hồ , trừ Elzix ra , có vẻ ông vẫn còn nghi ngại điều gì đó. Ông già mặt xẹo ấy ngại ngùng giơ tay lên như có điều gì đó muốn nói <br />
<br />
- Mọi người biết rồi đấy ! - Elzix vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào cái hình thánh giá trên con ấn của mình - Chúa đã giúp tôi sống sót qua ba cuộc ám sát không thành của đám tiểu nhân phản bội , và chỉ cho tôi một con đường trở lại với cuộc sống lương thiện. Tôi nợ Người cuộc đời của mình . Cho nên tôi đã thề sẽ làm mọi thứ để phụng sự Người. Tôi tin các Vệ Thần , nhưng hai đứa trẻ kia có thể tin tưởng được không ?<br />
<br />
Mọi người có vẻ hơi lung lay trước những điều mà Elzix vừa nói , nhưng rồi Fara luôn là người sốc lại tinh thần mọi người <br />
<br />
- Elzix này ! - Fara đứng lên , tiến đến gần và chạm tay vào vai Elzix - Đôi khi Chúa cũng chỉ là người , không phải chuyện gì Người cũng có thể tự quyết. Ông nghĩ điều gì đã khiến tôi rời bỏ Nhà Thờ Ánh Sáng chứ ? Chỉ vì tôi nghĩ rằng những kẻ đứng đầu nơi đó toàn là lũ tham lam và khốn nạn thôi sao ? Không đâu ! Bởi ..... đôi khi Chúa không thể giúp ta đâu ông bạn già ạ ! Phải tự lực gánh sinh thôi !<br />
<br />
- Đúng thế ! - Atma tiếp lời , cô đang nhìn chăm chăm vào cây kiếm gỗ , món đồ chơi yêu thích của con trai mình - Từ khi mất cả chồng và con , tôi đã không còn tin vào Chúa nữa. Để những kẻ đã cướp đi những gì thuộc về tôi phải trả giá , tôi sẵn sàng bắt tay với quỉ dữ nếu cần !<br />
<br />
Mọi người trong Hội Cận Vệ bắt đầu tranh luận sôi nổi. Jerhyn dù cố gắng thế nào cũng không thể nào giải quyết được cuộc cãi vã ầm ĩ này. Trong khi ấy , Zack , Atlantis và các Vệ Thần cùng Cain cũng chỉ biết ngồi im mà nhìn cảnh này. Hộ Vệ Của Lut Gholein cũng như Hộ Vệ Của Chúa , vậy nên mỗi bên cũng biết tôn trọng nhau một phần nào đó. Cuộc cãi vã ấy cứ thế kéo dài cho đến khi Drognan phải gõ cây gậy gỗ của mình thình thịch xuống sàn nhà. Tiếng người nói lúc ấy bỗng tắt hẳn , chỉ còn tiếng sột soạt của Drognan đang tìm gì đó trong cái túi vải sau lưng mình<br />
<br />
- Các vị hãy xem cái này - Drognan vừa nói vừa đặt quả cầu tiên tri của mình lên mặt bàn - Đây là sương mù. Tôi biết là đôi khi quả cầu này không đáng tin tưởng lắm nhưng hãy nhìn xem nó nói gì về tương lai của chúng ta này. Sương mù dày đặc hơn cả mức bình thường. Giờ tương lai đã rơi vào tay hai đứa trẻ ấy rồi ! Tôi nghĩ chúng ta phải đánh cược một phen thôi<br />
<br />
Nghe xong những lời ấy , Elzix đành thở dài một tiếng rồi đóng nốt con dấu của mình vào cái hốc trước mặt. Drognan là người ít nói , nhưng một khi ông ấy đã nói ra điều gì thì không bao giờ là sai được. Đó cũng là lúc mà cái bàn bị tách ra làm đôi kèm theo một mảng gạch trên mặt sàn được thay bằng một cái bàn đá đã phủi đầy bụi và mạng nhện. Nhưng dù cho thời gian có cố che giấu đến đâu thì chỉ với chút ánh nến trong phòng cũng có thể thấy có ánh sáng phản chiếu ánh nến lóe lên từ những lớp bụi thời gian trên mặt bàn. Jerhyn và những người thuộc Hội Cận Vệ cẩn thận phủi lớp bụi trên bề mặt bàn. Lúc ấy Zack và những người khác mới nhìn rõ được những vật đó là gì. Đó là những món vũ khí được đúc kết tinh xảo làm từ bạc đã được tẩm nước thánh - Khắc tinh của quỉ dữ. Nhưng đây không chỉ là những món vũ khí bình thường. Đó là những Thần Khí được khắc trên đó dấu ấn của Chúa. Drognan lấy trong cái tủ sau lưng mình một cái chén đựng nước bằng vàng đổ lên trên những món Thần Khí này khiến chúng sáng lên như thể Chúa đang hiện diện trước mặt họ vậy. Xong xuôi đâu đấy , Jerhyn cùng những Hộ Vệ cẩn thận nhấc những món Thần Khí trên bàn bằng cả hai tay rồi quì xuống trước các Vệ Thần<br />
<br />
- Những món vũ khí này đã được ông cha chúng tôi sử dụng để bảo vệ quê hương suốt bao thế hệ qua - Jerhyn vừa nói vừa đưa thanh kiếm trên tay lên cao quá đầu - Nay chúng tôi xin các bạn hãy dùng chúng để giúp chúng tôi chống lại quỉ dữ !<br />
<br />
Cain cùng Holy Knight vội chạy ra đỡ lấy Jerhyn và những người khác đứng dậy. Và đúng theo bản lĩnh của một con người đã dà dặn còn hơn cả tuổi của Trái Đất , Cain nhẹ nhàng nhận những món quà của Drognan bằng những lời lẽ đầy tính triết lí mà Zack cũng không muốn nhớ. Các Vệ Thần lần lượt nhận những món binh khí theo sở trường của mình. Nhưng điều đặc biệt là cả Zack lẫn Atlantis cũng được một món Thần Khí cho riêng mình<br />
<br />
- Anh bạn trẻ ! - Jerhyn tiến đến gần chỗ Zack và mang theo một cái hộp gỗ - Đây là một món Thần Khí có thể giúp cậu trên con đường mà cậu sắp đi. Dù tôi không biết nhiều về cậu , nhưng tôi tin những gì cậu đang làm là đúng. Hãy nhớ là chỉ sử dụng nó khi thực sự cần thiết thôi nhé ! Cầu mong Chúa sẽ phù hộ cho cậu , bạn thân mến ạ !<br />
<br />
Zack kính cẩn nhận lấy cái hộp gỗ từ tay Drognan rồi cúi đầu cảm ơn đấng quân vương uy quyền mà giản dị ấy. Atlantis thì nhận được một thanh đoản kiếm bằng bạc cầm vừa tay cô bé. Trông cô bé có vẻ thích thú với món quà bằng bạc sáng bóng ấy. Thế rồi có một ông già lưng gù , mặc bộ quần áo rách nát bước vào phòng , trên đầu có đội một cái mũ màu đỏ. Zack nhận ra ngay đó là Lysander - Nhà giả kim bị điếc duy nhất ở Lut Gholein. Đây là người mà cậu ta nhớ nhất bởi anh hùng nào cũng cần vật phẩm tiếp tế từ lão điếc hay càu nhàu này. Sau khi đã dặn dò lão già lẩm cẩm ấy bằng một vài kí hiệu tượng hình , Jerhyn quay về phía các Vệ Thần để nói vài lời tiễn biệt <br />
<br />
- Cảm ơn các bạn vì đã làm khách ở nơi này - Jerhyn cúi đầu trước những Vệ Thần - Mong các bạn sẽ gặp nhiều thuận lợi trong cuộc hành trình này. Giờ hãy đi theo Lysander , ông ấy sẽ dẫn các bạn đến nơi an toàn. Đừng lo cho Cain , ông ấy sẽ ổn thôi , phải không ?<br />
<br />
Phải đợi cái gật đầu của Cain , Holy Knight mới dẫn mọi người đi theo Lysander. Còn Zack thì vừa đi vừa nhìn vào cái hộp gỗ để tự hỏi về công dụng của nó , nhưng quan trọng hơn , cậu đã thấy có chút tia sáng ở cái nơi mà bóng tối đang bao trùm này<br />
<br />
Đó là hi vọng<br />
<br />
</span></span></blockquote>
]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote class="mycode_quote"><cite>Trích dẫn:</cite><span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><br />
<span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 32 - SEASON 2 : HOPE</span></span><br />
<br />
Đúng lúc này mặt đất bỗng rung chuyển. Trần nhà giam bắt đầu nứt vỡ. Có tiếng kêu la và tiếng chuông báo động từ phía nhà thờ đang vang lên , lớn đến mức ở dưới mặt đất mà người ta vẫn có thể nghe thấy tiếng bước chân thình thịch trên đầu mình. Đó là báo động Lut Gholein đang bị tấn công. Jerhyn định cho tay cận vệ đi cùng mình lên xem xét tình hình thì ngay lập tức Kaelan đã xuống được chỗ của họ. Gương mặt hắn ta như xám ngoét đi , và có chút gì đó đờ đẫn trước những gì hắn đã nhìn thấy<br />
<br />
- Thưa .. thưa .. ngài - Hắn lắp bắp không nói nên lời - Quỉ dữ ... đang .. ở .. ngoài thành .. và...<br />
<br />
Kaelan chưa kịp nói hết câu thì đã ngã xuống. Lúc ấy mọi người mới để ý đến vết thủng trên tấm áo giáp của anh ta. Máu đen chảy ra từ đó chứng tỏ Kaelan đã trúng độc. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là xác của anh ta nhanh chóng mủn ra và phân hủy chỉ vài giây sau đó. Một mùi hôi thối kinh khủng len lỏi vào khứu giác của những người đang đứng xung quanh<br />
<br />
- Mùi này ... - Nữ Pháp Sư Sorcerer vừa nói vừa tiến gần lại cái xác - Chẳng lẽ là mùi của Duriel ?<br />
<br />
Cái giọng nói trong trẻo , mái tóc đen cuốn cao với làn da rám nắng khỏe khoắn và dáng người nhỏ nhắn trong bộ váy màu xanh lục kia quả thật rất giống Atlantis. Nhưng lúc này Zack không có thời gian để quan tâm đến chuyện này ,bởi tất thảy ai nghe đến cái tên Duriel này đều phải rùng mình. Hắn là một trong những cận thần của Diablo. Nhưng nhiệm vụ của hắn ta là bảo vệ Tal Rasha's Tomb kia mà ? Thậm chí con quỉ này còn tự phong ấn mình trong cái lăng mộ ấy kia , vậy cái gì đã đưa hắn ra khỏi đó kia chứ ? - Zack nghĩ thầm. Trong lòng các Vệ Thần dù không nói ra nhưng đôi mắt họ đang quở trách cậu ta vì đã mang đến những tai ương này. Còn Jerhyn sau khi đã hít một hơi dài để lấy lại bình tĩnh mới lên tiếng <br />
<br />
- Giờ không phải là lúc để chúng ta đổ lỗi cho nhau - Anh ta nói bằng đúng giọng của một đấng quân vương - Nếu muốn sống sót mà ra khỏi đây thì tốt nhất chúng ta cần phải hợp sức với nhau mới phải chứ ?<br />
<br />
Nói xong , anh ta lấy chìa khóa mở cửa phòng giam cho các tù nhân khác ở nơi này. Dù những kẻ ấy đáng phải chết vì những gì chúng đã làm , nhưng cũng không đến mức phải chết bởi bàn tay của Quỉ Dữ. Đợi đến lúc đám tù nhân đã ra ngoài hết , Jerhyn mới nhấn vào một viên gạch trên bức tường đã mốc meo rêu bám đầy để mở ra một cánh cửa bí mật dẫn lối xuống một khu vực nào đó còn sâu hơn cái nhà ngục này. Anh ta lấy một cây đuốc mới cháy ở ngay gần cánh cửa rồi vẫy tay gọi mọi người đi theo mình xuống những bậc tam cấp phủi đầy bụi của năm tháng. Atlantis ngay lập tức bám chặt lấy Zack . Còn những người khác đang nhìn ngắm cái công trình đồ sộ theo ánh đuốc của Jerhyn. Nơi này phải có từ cách đây cả 200 năm là ít . Nhưng làm sao mà ở thời kì này người ta có thể kiếm ra nổi một thứ công cụ nào đào sâu cách mặt đất hơn cả ngàn mét để xây nên một nơi kiên cố như vậy chứ. Từ khi họ bước vào đây , những tiếng động bên ngoài đã tắt hẳn. Chỉ còn lại tiếng bước chân người đang đi theo từng bậc thang lắt léo xuống phía dưới. Đợi đến lúc những đôi mắt hiếu kì đã quen dần với cảnh tượng xung quanh , Jerhyn mới nói tiếp <br />
<br />
- Nơi này vốn là nơi ông cha chúng tôi xưa kia dùng để làm nơi trú ẩn trong trường hợp Lut Gholein bị chiếm đóng. Mỗi đời vua sẽ chọn ra sáu người làm công tác bảo vệ nơi này...<br />
<br />
Trong khi Jerhyn đang nói một tràng để khiến những người khác quên đi những bậc thang này đang kéo dài mãi đến vô tận , thì lúc ấy Zack cũng đang cố gắng hết mức có thể để tránh cái nhìn sắc như lưỡi đao của Cain. Cả hai người họ đều biết rõ rằng căn hầm bí mật này không hề có thật. Nó tồn tại nhờ sự có mặt của Zack ngày hôm nay. Một dòng thời gian khác được hình thành kéo theo biết bao nhiêu thay đổi trong dòng lịch sử nhân loại. Zack hiểu mình không có quyền căn vặn lại chính sư phụ của mình. Nhưng chẳng lẽ người đàn ông đã cứu cậu ta khỏi Tử Thần lại không thể giúp cậu ta cứu thế giới này hay sao ?<br />
<br />
Cuối cùng thì những bậc thang dài dằng dặc kia cũng dừng lại. Có lẽ giờ này họ đã phải cách mặt đất để cả cây số. Trước mặt những con người này là một cánh cửa có cắm sẵn sáu chiếc chiều khóa vàng trên đó. Việc duy nhất mà Jerhyn phải làm bây giờ là mở cánh cửa đó để những người đi sau anh ta thấy có sáu người mặc áo choàng phủ kín mặt đang ngồi quanh một cái bàn tròn trong một căn phòng kín đã lâu không có người quét dọn với ánh sáng le lói của những cây nến được cắm trên tường. Đợi đến khi tất cả mọi người đã vào phòng , chỗ ngồi đã ổn định xong xuôi đâu đấy và cánh cửa đã được khóa kín , lúc này Jerhyn mới lên tiếng<br />
<br />
- Các vị ! - Jerhyn vừa nói vừa chỉ tay về những người bí ẩn đang ngồi quanh chiếc bàn - Tôi xin được giới thiệu những Hộ Vệ của Lut Gholein<br />
<br />
Theo lời của đấng quân vương trẻ ấy. Những tấm áo choàng bí ẩn làm từ da bò kia được cởi bỏ. Lại một lần nữa Zack được gặp người quen. Nhưng không chỉ quen đâu mà rất quen là đằng khác. Họ đều là những NPC bán đồ cho nhân vật trong Diablo 2 , thậm chí Zack còn thuộc lòng cả tiểu sử của những người này nữa kia. Cô gái trẻ , gương mặt sắc nét , mái tóc đỏ mạnh mẽ và thân hình mảnh mai trong bộ quần áo nông dân đang ngồi ở mép bàn phía bên trái ngoài cùng kia là Fara. Cô từng là một chiến binh của Nhà Thờ Ánh Sáng. Nhưng sau khi thấy được sự tham lam và mục nát của những kẻ đứng đầu nơi ấy , cô quyết định rời bỏ nó và chuyển sang làm nghề sửa chữa và buôn bán vật dụng cho lính đánh thuê ở chợ. Ngồi cạnh cô về phía bên phải là Atma - Người phụ nữ trong bộ váy đen tuyền từ đầu tới chân và gương mặt lúc nào cũng phảng phất một nỗi buồn khó nói. Đó là người phụ nữ đẹp nhất xứ này , chưa kể còn là chủ của ngôi nhà công cộng dành cho những lữ khách đi xa đến có thể ngủ nhờ miễn phí. Đáng tiếc là chồng và con trai của cô đã mất trong một trận càn của quỉ dữ. Nhưng cũng chính điều đó đã thôi thúc cô trở thành một thầy thuốc chữa trị cho những người lính bị thương ngoài chiến trường. Kế đó . người đàn ông trạc tuổi 45 , mặc một bộ đồ màu cam , gương mặt có vẻ gì đó bí hiểm và một cây gậy gỗ được đặt sau lưng đó là Drognan. Ông ta là một phù thủy ít nói giống như Ted vậy , nhưng một khi ông ta đã nói lên điều gì thì đều là những lời khuyên bổ ích và chân thành cho người khác. Người dân vẫn thường đến căn nhà ở cuối khu Đông Bắc của ông ta để nghe ý kiến mỗi khi họ gặp phải chuyện khó giải quyết. Bên cạnh đó , Zack cũng gặp lại hai người quen là Greiz và ông già bán quần áo ở chợ bữa trước. Lúc này nhìn kì lại ông già cau có với vết sẹo dài trên mặt kia cậu ta mới nhận ra ông ta là ai. Đó là Elzix. Ông ta từng là một tướng cướp , nhưng sau đó đã trở thành một chủ quán trọ tốt tính. Chắc ông ta đã phải kiêm thêm nghề bán quần áo trong cái thời điểm khủng hoảng ở Lut Gholein đây mà. Cũng có một số người nói về việc ông ta mở phòng đánh bạc sâu trong quán trọ vào mỗi đêm nhưng chưa bao giờ bị tóm. Tuy những gì Zack đang thấy trước mặt mình có phần hơi khác với cái thế giới ảo trước kia nhưng lúc này có gì đó đang thôi thúc cậu ta tìm hiểu nhiều hơn về cái thực tại mới mẻ này<br />
<br />
Các thành viên của Hội Hộ Vệ lần lượt rút những con ấn bằng vàng có khắc hình Thánh Giá đặt lên bàn cạnh những cái hốc vừa khít với con ấn của họ. Jerhyn cũng vậy. Thế rồi từng người một đặt con ấn của mình vào cái hốc kia rồi xoay theo chiều kim đồng hồ , trừ Elzix ra , có vẻ ông vẫn còn nghi ngại điều gì đó. Ông già mặt xẹo ấy ngại ngùng giơ tay lên như có điều gì đó muốn nói <br />
<br />
- Mọi người biết rồi đấy ! - Elzix vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào cái hình thánh giá trên con ấn của mình - Chúa đã giúp tôi sống sót qua ba cuộc ám sát không thành của đám tiểu nhân phản bội , và chỉ cho tôi một con đường trở lại với cuộc sống lương thiện. Tôi nợ Người cuộc đời của mình . Cho nên tôi đã thề sẽ làm mọi thứ để phụng sự Người. Tôi tin các Vệ Thần , nhưng hai đứa trẻ kia có thể tin tưởng được không ?<br />
<br />
Mọi người có vẻ hơi lung lay trước những điều mà Elzix vừa nói , nhưng rồi Fara luôn là người sốc lại tinh thần mọi người <br />
<br />
- Elzix này ! - Fara đứng lên , tiến đến gần và chạm tay vào vai Elzix - Đôi khi Chúa cũng chỉ là người , không phải chuyện gì Người cũng có thể tự quyết. Ông nghĩ điều gì đã khiến tôi rời bỏ Nhà Thờ Ánh Sáng chứ ? Chỉ vì tôi nghĩ rằng những kẻ đứng đầu nơi đó toàn là lũ tham lam và khốn nạn thôi sao ? Không đâu ! Bởi ..... đôi khi Chúa không thể giúp ta đâu ông bạn già ạ ! Phải tự lực gánh sinh thôi !<br />
<br />
- Đúng thế ! - Atma tiếp lời , cô đang nhìn chăm chăm vào cây kiếm gỗ , món đồ chơi yêu thích của con trai mình - Từ khi mất cả chồng và con , tôi đã không còn tin vào Chúa nữa. Để những kẻ đã cướp đi những gì thuộc về tôi phải trả giá , tôi sẵn sàng bắt tay với quỉ dữ nếu cần !<br />
<br />
Mọi người trong Hội Cận Vệ bắt đầu tranh luận sôi nổi. Jerhyn dù cố gắng thế nào cũng không thể nào giải quyết được cuộc cãi vã ầm ĩ này. Trong khi ấy , Zack , Atlantis và các Vệ Thần cùng Cain cũng chỉ biết ngồi im mà nhìn cảnh này. Hộ Vệ Của Lut Gholein cũng như Hộ Vệ Của Chúa , vậy nên mỗi bên cũng biết tôn trọng nhau một phần nào đó. Cuộc cãi vã ấy cứ thế kéo dài cho đến khi Drognan phải gõ cây gậy gỗ của mình thình thịch xuống sàn nhà. Tiếng người nói lúc ấy bỗng tắt hẳn , chỉ còn tiếng sột soạt của Drognan đang tìm gì đó trong cái túi vải sau lưng mình<br />
<br />
- Các vị hãy xem cái này - Drognan vừa nói vừa đặt quả cầu tiên tri của mình lên mặt bàn - Đây là sương mù. Tôi biết là đôi khi quả cầu này không đáng tin tưởng lắm nhưng hãy nhìn xem nó nói gì về tương lai của chúng ta này. Sương mù dày đặc hơn cả mức bình thường. Giờ tương lai đã rơi vào tay hai đứa trẻ ấy rồi ! Tôi nghĩ chúng ta phải đánh cược một phen thôi<br />
<br />
Nghe xong những lời ấy , Elzix đành thở dài một tiếng rồi đóng nốt con dấu của mình vào cái hốc trước mặt. Drognan là người ít nói , nhưng một khi ông ấy đã nói ra điều gì thì không bao giờ là sai được. Đó cũng là lúc mà cái bàn bị tách ra làm đôi kèm theo một mảng gạch trên mặt sàn được thay bằng một cái bàn đá đã phủi đầy bụi và mạng nhện. Nhưng dù cho thời gian có cố che giấu đến đâu thì chỉ với chút ánh nến trong phòng cũng có thể thấy có ánh sáng phản chiếu ánh nến lóe lên từ những lớp bụi thời gian trên mặt bàn. Jerhyn và những người thuộc Hội Cận Vệ cẩn thận phủi lớp bụi trên bề mặt bàn. Lúc ấy Zack và những người khác mới nhìn rõ được những vật đó là gì. Đó là những món vũ khí được đúc kết tinh xảo làm từ bạc đã được tẩm nước thánh - Khắc tinh của quỉ dữ. Nhưng đây không chỉ là những món vũ khí bình thường. Đó là những Thần Khí được khắc trên đó dấu ấn của Chúa. Drognan lấy trong cái tủ sau lưng mình một cái chén đựng nước bằng vàng đổ lên trên những món Thần Khí này khiến chúng sáng lên như thể Chúa đang hiện diện trước mặt họ vậy. Xong xuôi đâu đấy , Jerhyn cùng những Hộ Vệ cẩn thận nhấc những món Thần Khí trên bàn bằng cả hai tay rồi quì xuống trước các Vệ Thần<br />
<br />
- Những món vũ khí này đã được ông cha chúng tôi sử dụng để bảo vệ quê hương suốt bao thế hệ qua - Jerhyn vừa nói vừa đưa thanh kiếm trên tay lên cao quá đầu - Nay chúng tôi xin các bạn hãy dùng chúng để giúp chúng tôi chống lại quỉ dữ !<br />
<br />
Cain cùng Holy Knight vội chạy ra đỡ lấy Jerhyn và những người khác đứng dậy. Và đúng theo bản lĩnh của một con người đã dà dặn còn hơn cả tuổi của Trái Đất , Cain nhẹ nhàng nhận những món quà của Drognan bằng những lời lẽ đầy tính triết lí mà Zack cũng không muốn nhớ. Các Vệ Thần lần lượt nhận những món binh khí theo sở trường của mình. Nhưng điều đặc biệt là cả Zack lẫn Atlantis cũng được một món Thần Khí cho riêng mình<br />
<br />
- Anh bạn trẻ ! - Jerhyn tiến đến gần chỗ Zack và mang theo một cái hộp gỗ - Đây là một món Thần Khí có thể giúp cậu trên con đường mà cậu sắp đi. Dù tôi không biết nhiều về cậu , nhưng tôi tin những gì cậu đang làm là đúng. Hãy nhớ là chỉ sử dụng nó khi thực sự cần thiết thôi nhé ! Cầu mong Chúa sẽ phù hộ cho cậu , bạn thân mến ạ !<br />
<br />
Zack kính cẩn nhận lấy cái hộp gỗ từ tay Drognan rồi cúi đầu cảm ơn đấng quân vương uy quyền mà giản dị ấy. Atlantis thì nhận được một thanh đoản kiếm bằng bạc cầm vừa tay cô bé. Trông cô bé có vẻ thích thú với món quà bằng bạc sáng bóng ấy. Thế rồi có một ông già lưng gù , mặc bộ quần áo rách nát bước vào phòng , trên đầu có đội một cái mũ màu đỏ. Zack nhận ra ngay đó là Lysander - Nhà giả kim bị điếc duy nhất ở Lut Gholein. Đây là người mà cậu ta nhớ nhất bởi anh hùng nào cũng cần vật phẩm tiếp tế từ lão điếc hay càu nhàu này. Sau khi đã dặn dò lão già lẩm cẩm ấy bằng một vài kí hiệu tượng hình , Jerhyn quay về phía các Vệ Thần để nói vài lời tiễn biệt <br />
<br />
- Cảm ơn các bạn vì đã làm khách ở nơi này - Jerhyn cúi đầu trước những Vệ Thần - Mong các bạn sẽ gặp nhiều thuận lợi trong cuộc hành trình này. Giờ hãy đi theo Lysander , ông ấy sẽ dẫn các bạn đến nơi an toàn. Đừng lo cho Cain , ông ấy sẽ ổn thôi , phải không ?<br />
<br />
Phải đợi cái gật đầu của Cain , Holy Knight mới dẫn mọi người đi theo Lysander. Còn Zack thì vừa đi vừa nhìn vào cái hộp gỗ để tự hỏi về công dụng của nó , nhưng quan trọng hơn , cậu đã thấy có chút tia sáng ở cái nơi mà bóng tối đang bao trùm này<br />
<br />
Đó là hi vọng<br />
<br />
</span></span></blockquote>
]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[God's Guardians - Chapter 31 : Faith]]></title>
			<link>https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-31-Faith--1577.html</link>
			<pubDate>Sun, 06 Sep 2015 10:03:56 +0800</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://community.diablo2vn.com/member.php?action=profile&uid=2115">Street Boy Bach</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-31-Faith--1577.html</guid>
			<description><![CDATA[<span style="color: #ffffff;" class="mycode_color"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 31 - SEASON 2 : FAITH </span></span></span></span><br />
</span><br />
<br />
<br />
<span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font"><span style="color: #ffffff;" class="mycode_color"><br />
Holy Knight đưa tay sang ngang mời Zack và Atlantis đi trước. Gương mặt anh ta nở một nụ cười tự nhiên như ánh mặt trời đang chiếu sáng vào cái khu chợ tồi tàn này. Zack dắt Atlantis đi qua đoàn người đang ngạc nhiên nhìn họ. Holy Knight đi sau cùng đoàn lính tùy tùng. Anh ta đưa mắt để ý kĩ từng cử chỉ và hành động của hai đứa nhóc đang đi trước mình. Có gì đó khiến chàng hiệp sĩ kia cảm thấy thật quen thuộc ở hai đứa nhóc này , nhưng lại không thể diễn tả được những điều này bằng lời. Vòng qua lối vào cổng sau khu chợ và vài khu nhà dân cũ nát thì họ cũng đến được cung điện rộng hơn cả trăm hecta được dát vàng ròng với kiểu kiến trúc có phần hơi na ná Taj Mahal. Vậy là anh ta không có ý định hại mình - Zack nghĩ - Nhưng đám lính đang chĩa những mũi giáo về phía mình đã nói lên niềm tin không trọn vẹn của tay hiệp sĩ này. Trước cái phẩy tay của Holy Knight , tất cả lính đều phải đứng dẹp sang hai bên , nhưng đôi mắt sắc như dao cạo của họ không thôi nhìn về phía Zack , nhưng cậu ta cũng chẳng mảy may quan tâm đến suy nghĩ của những kẻ lỗi thời này. <br />
<br />
Bước vào cung điện , Zack mới thật sự ngạc nhiên về cách mà người ta đã tạo nên nơi này. Trong khi ngoài kia người dân vẫn còn đang vật lộn với cái nắng chói trang để mưu sinh thì cái không khí thoáng đãng , mát mẻ với những bức tranh treo khắp tường quả khiến cậu ta thấy hơi nhức mắt một chút. Nơi này được dát vàng từ những viên gạch trên sàn cho đến cả cầu thang dẫn lên tầng. Atlantis bắt đầu chạy quanh săm soi cái cảnh tượng lạ lẫm mà cô bé đang thấy , nhưng rồi nghe thấy tiếng gọi của Zack , cô bé lại theo cậu ta bước trên những bậc thang dát vàng sáng chói. Đám lính vẫn đang theo sát họ. Cứ thế cho đến khi Holy Knight dẫn cả hai người đến một cánh cửa có hình mặt trời dát vàng ở cuối hành lang tầng hai. Zack có thể ngửi thấy mùi sức mạnh của Vệ Thần từ ngoài cửa. Trong phòng sẽ có phục kích. Cậu nắm chặt tay Atlantis trong khi Holy Knight nhẹ nhàng gõ cửa và chờ đợi một câu trả lời vọng ra từ bên trong<br />
<br />
Vào đi !<br />
<br />
Anh ta nhẹ nhàng đẩy cửa nhưng cũng không quên phẩy tay đuổi đám lính đi. Một cảnh tượng trên cả tuyệt mĩ hiện ra trước mặt Zack và Atlantis. Đó là một căn phòng rộng lớn với những bức tranh được trạm trổ thẳng lên trần nhà và bốn bức tường xung quanh. Nội dung của nó chính là sự khởi đầu và phát triển của vùng đất này từ lúc nó mới chỉ là một vùng đất hoang được những người dân du mục tìm ra cho đến bây giờ. Những bức tranh ấy cứ nối tiếp nhau theo dòng lịch sử và hướng ánh mắt của họ đến một người thanh niên trạc tuổi 25 đang ngồi trên một chiếc ghế mà người xưa vẫn gọi là ngai vàng. Anh ta mặc một bộ quần áo chỉnh chu đúng kiểu tầng lớp quí tộc thời xưa với những hoa văn trang trí đẹp mắt hiện trên từng thớ vải. Holy Knight và Barbarian ngay lập tức quì xuống trước mặt ông ta như công thần quì xuống trước mặt nhà vua.Gương mặt phúc hậu của anh ta nhìn về phía Zack và Atlantis , nó nở một nụ cười niềm nở trước khi lên tiếng :<br />
<br />
- Vậy ra các bạn là những lữ khách đang muốn gặp tôi phải không ?<br />
<br />
Atlantis chỉ nhẹ nhàng gật đầu đáp lại. Thật tình cô bé cũng không hiểu anh chàng kia đang làm gì nữa nên cũng chỉ biết làm vậy. Còn Zack bấy giờ vẫn đang mải nhìn khắp xung quanh phòng , cậu đang ngửi thấy Vệ Thần Chiến Khí của bảy người trong căn phòng này. Đây là một cuộc phục kích. Đôi tay của Jerhyn đang chắp sau lưng , hẳn anh ta đang cầm theo một vật gì đó để tự vệ. Nhìn những giọt mồ hôi đang lăn trên gương mặt kia là hiểu. Không còn cách nào khác , cậu ta đành lên tiếng <br />
<br />
- Tôi biết các vị vẫn chưa tin tôi - Zack lớn tiếng - Nhưng chúng tôi đến từ tương lai cách đây cả ngàn năm và mục đích duy nhất là giúp các vị đi đúng đường trong cuộc chiến này. Chúng tôi không phải Vệ Thần Của Chúa hay Sứ Giả Của Quỉ Dữ. Chúng tôi chỉ muốn làm những điều đúng đắn mà thôi. Xin các vị đó !<br />
<br />
Không khí lặng ngắt như tờ sau câu nói ấy. Nhưng rồi Jerhyn - Người có ít niềm tin nhất vào thánh thần lại lên tiếng<br />
<br />
Các người ra mặt cả đi !<br />
<br />
Jerhyn tuy không tin vào những chuyện ma quỉ thần thánh hay thậm chí là du hành thời gian. Nhưng anh ta hiểu rằng những điều mà cậu nhóc kia vừa nói là thật khi để ý từng thớ cảm xúc trên gương mặt cậu ta. Những tấm màn đằng sau lưng Jerhyn có sự chuyển động. Từng con người dần bước ra khỏi tấm màn. Thần Điêu Hiệp Nữ Amazon, Nữ Phù Thủy Soccerer, Mục Sư Druid. Zack biết tất cả những gương mặt này. Họ sẽ là những người làm nên lịch sử cuộc đời cậu ta sau này. Nếu còn là một thằng chỉ biết cắm đầu vào game thì giờ này chắc cậu ta đã ngất ra vì sung sướng , nhưng khi đã trưởng thành hơn một chút , Zack hiểu rằng giờ cậu phải làm gì để thay đổi thế giới này , dù những gì cậu ta sắp làm có thể ảnh hưởng đến sự tồn tại của chính bản thân mình trong tương lai đi nữa. Nhưng sao lại không thấy Necromancer và Mage Hunter ở đây nhỉ ?<br />
<br />
Cả ba Vệ Thần đang đứng trước mặt Zack đều tỏ ra hoài nghi. Họ muốn đặt ra thật nhiều câu hỏi cho hai kẻ đến từ tương lai này , nhưng sự thiếu tin tưởng lại khiến họ thấy thật khó mở lời. Đúng lúc ấy có một giọng nói ồm ồm quen thuộc vang lên phía sau lưng Zack<br />
<br />
ĐỪNG TIN HẮN !<br />
<br />
Tất cả đều bị chú ý trước câu nói của ông già da ngăm đen giống gậy gỗ và mặc bộ quần áo du mục màu xám rách bươm đang đứng sau lưng họ. Người đó không ai khác mà chính là Deckard Cain. Ngay lập tức lính được điều động bao vây Zack và Atlantis. Atlantis muốn lên tiếng về chuyện này , nhưng Zack đã ngay lập tức bịt miệng ngăn cô bé lại. Các Vệ Thần ngay lập tức chĩa vũ khí về phía họ , trừ Holy Knight ra. Chính Cain là người đã dạy anh ta nhìn nhận con người qua những cử chỉ và biểu cảm của họ. Vậy điều gì đã khiến một nhà hiền triết có thể kết luận người khác một cách nhanh chóng như thế được ? Chính bản thân Zack cũng rất ngạc nhiên vì chuyện này , nhưng rồi cậu cũng đành đưa tay ra chịu trói. Cậu hiểu lí do tại sao Cain lại làm vậy. Lịch sử đã không còn đi theo những gì mà nhà hiền triết già kia đã thấy trong sách tiên tri. Sự lo lắng đang hiển hiện rõ trên gương mặt xám ngoét kia. Atlantis cũng chỉ biết im lặng mà cúi đầu khi cô bé và Zack bị đám lính dẫn độ. Nhưng trước khi bị đưa về nhà lao , Zack hiểu rằng cậu buộc phải nói vài điều trước sự hiểu lầm này<br />
<br />
- Sư phụ ! - Giọng nói của Zack vang lên từ phía hành lang - Con hiểu người muốn bảo vệ sự thật lịch sử vì đó là trách nhiệm của người , nhưng con xin người hãy lách qua những luật lệ của chính mình dù chỉ một lần. Mà cho dù người có cố thế nào cũng không thể thay đổi những gì con đã đang và sắp làm đâu. Necromancer ! Mage Hunter ! Xin hai người hãy giúp con với ! <br />
<br />
Sau câu nói ấy , Zack và Atlantis bị giải về đại lao của Lut Gholein. Nơi ấy nằm ngay dưới tầng hầm của cung điện. Cả hai người họ bị đẩy vào một phòng ngục khép kín tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài. Căn phòng ấy được tạo hình từ những chấn song sắt , phân chuột , mạng nhện và bóng tối. Chút ánh sáng duy nhất của sự sống trong cái nơi ẩm thấp và hôi thối này là ánh nến trên cái bàn gỗ ở cuối hành lang nơi hai tên cai ngục đang ngồi đánh bạc với nhau. Những tiếng thở dài của những tên tù nhân ở phòng bên chỉ như tô thêm cho cái không khí ảm đạm ở cái nơi mà hi vọng đã không còn tồn tại. Cứ một thoáng hai tên cai ngục lại phải thay nhau để kiểm tra xem có tên tù nhân nào nghĩ quẩn mà làm bừa hay không. Bởi một khi đã phải vào đây thì chỉ đợi ngày lên máy chém mà thôi. Atlantis ngay lập tức ré lên khi thấy có con chuột to tường vừa chạy qua chỗ mình. Cô bé nép người vào Zack mà ôm chặt lấy cậu ta. Còn cậu trai đã đẩy họ vào tình thế này thì sao ? Cậu ta có thừa sức để đánh bay cái nhà ngục này , nhưng lại chọn cách bó gối trong đó , mắt nhìn chăm chăm về phía chút ánh sáng hắt lại từ phía cây nến cuối hành lang và nở một nụ cười đầy lém lỉnh<br />
<br />
Nụ cười ấy của Zack không phải không có lí , bởi khi cậu ta ngửi thấy mùi của Vệ Thần Chiến Khí thì cũng là lúc hai tên cai ngục bị đánh ngất. Ánh nến cũng phụt tắt. Cánh cửa phòng giam của Zack và Atlantis bỗng bật mở , một luồng khí lạnh chợt ùa vào . Một ngọn nến khác được thắp lên trước mặt họ. Và hiên lên trên ánh nến ấy là hai con người đã xuất hiện những lần mà Zack đã chuẩn bị để buông xuôi trước những thế lực lớn hơn bản thân cậu ta. <br />
<br />
Necromancer và Mage Hunter<br />
<br />
Trên mặt cả hai người họ đều lộ vẻ nghi ngờ , chút gì đó lo lắng và thậm chí là cả phân vân nữa. Cả hai người họ đều thấy có gì đó thật quen thuộc và thân thiết ở cậu nhóc mang trên mình Chiến Khí của cả Vệ Thần và Quỉ Dữ này , như thể họ đang nhìn vào tấm gương phản chiếu của mình vậy. Zack hiểu cảm giác của hai người ấy , nên cậu ta chỉ nhẹ nhàng đứng dậy và chìa ra trước mặt họ bàn tay trái đang rực lên ngọn lửa màu xanh lục trong màn đêm. Necromancer bất giác lùi lại hai bước. Rõ ràng các đại tế tư đã khẳng định rằng anh ta là người duy nhất còn có thể triệu tập ngọn lửa này trên trần thế , vậy làm sao đứa trẻ này.....<br />
<br />
Nhưng anh ta không phải là người duy nhất phải ngạc nhiên về thằng nhóc đang đứng trước mặt mình. Bởi chỉ ngay sau đó thôi , một con giao long ngay lập tức xuất hiện quấn quanh người Zack như một lớp hộ thân cho chủ nhân của nó. Lần này thì Mage Hunter đã suýt ngất trên tay Necromancer. Dragon Strike - Còn gọi Ngọa Long Chiến Khí của cô được sử dụng một cách thuần thục bởi một đứa trẻ chưa đủ tuổi trưởng thành. Một người muốn luyện thành chiêu này cần mất ít nhất 20 năm. Kể cả có là thần đồng võ thuật cũng không ngoại lệ. Không chỉ có thế , từ dáng điệu , cử chỉ gương mặt cho đến bất kì điều gì đến từ Zack đều như thể đó là một sự kết hợp hoàn hảo của hai Vệ Thần đang đứng trước mặt cậu ta vậy. Nhưng trước khi hai con người kia có thể nói một câu nào thì một giọng nói khàn khàn quen thuộc đã vang lên sau lưng họ<br />
<br />
- Các con không được tin nó ! - Đó là Cain - Tất cả chỉ là ảo giác mà thôi , các con phải tin ta ! Nó...<br />
<br />
NGƯỜI THÔI ĐI !!<br />
<br />
Đó là lần đầu tiên Zack phải lớn tiếng cắt lời của sư phụ mình. Nhưng lần này thì quá đáng lắm rồi , Tyrael có thể trở về quá khứ để có thể cứu cậu ta thoát khỏi một cái chết từ khi còn trong bọc trứng. Vậy điều gì có thể khiến ông ấy phản đối sự thay đổi của lịch sử ? Atlantis thì đứng bật dậy nói một tràng mắng mỏ vào mặt cậu ta vì cái tội bất kính , nhưng đôi mắt đang hừng hực như lửa cháy của Zack đã khiến cô bé phải im lặng ngồi xuống<br />
<br />
- Chả phải chính người đã , mà không , sẽ cho con một cơ hội để thay đổi thế giới sao ? - Zack nói - Vậy tại sao người lại từ chối thay đổi thế giới khi bản thân có cơ hội để làm việc đó ? Con biết người không còn khả năng kiểm soát lịch sử nữa , nhưng đây là cách duy nhất để thay đổi sư phụ Tyrael ạ ! Và nếu như người còn cái máu mạo hiểm trong mình , sao người không kể cho hai con người này về đứa trẻ được sinh ra bởi sức mạnh của họ đến từ tương lai sau này ? Sao người không kể cho họ nghe rằng tương lai tất cả những Vệ Thần đều sẽ chết bởi chính tay đồng đội của mình ? Và hơn hết , liệu người có thể nói cho họ biết rằng Tyrael và Deckard Cain là một người được không ? <br />
<br />
Necromancer và Mage Hunter như đã chết đứng sau những điều mà Zack vừa nói. Họ quay về phía Cain mong nhận được một câu trả lời dứt khoát. Và rồi cuối cùng ông cụ 60 tuổi kia cũng phải trút một tiếng thở dài<br />
<br />
Đúng thế !<br />
<br />
Đó là hai từ cuối cùng mà Cain đã nói trước khi những ngọn nến được thắp lên trong khu biệt giam này. Cạnh buồng của Zack bao lâu nay thì ra chính là Jerhyn và các Vệ Thần khác. Họ đã nghe và thấy toàn bộ mọi chuyện. Cain cúi mặt vì xấu hổ. Đôi cánh thiên thần tung bay sau lưng ông già lưng gù ấy. Và trước khi được Jerhyn mời lên cung điện để xin thứ lỗi về những việc anh ta đã làm , Zack đã nhìn thấy một điều trên đôi mắt của những con người đang có mặt ở đó<br />
<br />
Một sự tin tưởng tuyệt đối vào tương lai được sửa đổi sau này</span><br />
</span></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="color: #ffffff;" class="mycode_color"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 31 - SEASON 2 : FAITH </span></span></span></span><br />
</span><br />
<br />
<br />
<span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font"><span style="color: #ffffff;" class="mycode_color"><br />
Holy Knight đưa tay sang ngang mời Zack và Atlantis đi trước. Gương mặt anh ta nở một nụ cười tự nhiên như ánh mặt trời đang chiếu sáng vào cái khu chợ tồi tàn này. Zack dắt Atlantis đi qua đoàn người đang ngạc nhiên nhìn họ. Holy Knight đi sau cùng đoàn lính tùy tùng. Anh ta đưa mắt để ý kĩ từng cử chỉ và hành động của hai đứa nhóc đang đi trước mình. Có gì đó khiến chàng hiệp sĩ kia cảm thấy thật quen thuộc ở hai đứa nhóc này , nhưng lại không thể diễn tả được những điều này bằng lời. Vòng qua lối vào cổng sau khu chợ và vài khu nhà dân cũ nát thì họ cũng đến được cung điện rộng hơn cả trăm hecta được dát vàng ròng với kiểu kiến trúc có phần hơi na ná Taj Mahal. Vậy là anh ta không có ý định hại mình - Zack nghĩ - Nhưng đám lính đang chĩa những mũi giáo về phía mình đã nói lên niềm tin không trọn vẹn của tay hiệp sĩ này. Trước cái phẩy tay của Holy Knight , tất cả lính đều phải đứng dẹp sang hai bên , nhưng đôi mắt sắc như dao cạo của họ không thôi nhìn về phía Zack , nhưng cậu ta cũng chẳng mảy may quan tâm đến suy nghĩ của những kẻ lỗi thời này. <br />
<br />
Bước vào cung điện , Zack mới thật sự ngạc nhiên về cách mà người ta đã tạo nên nơi này. Trong khi ngoài kia người dân vẫn còn đang vật lộn với cái nắng chói trang để mưu sinh thì cái không khí thoáng đãng , mát mẻ với những bức tranh treo khắp tường quả khiến cậu ta thấy hơi nhức mắt một chút. Nơi này được dát vàng từ những viên gạch trên sàn cho đến cả cầu thang dẫn lên tầng. Atlantis bắt đầu chạy quanh săm soi cái cảnh tượng lạ lẫm mà cô bé đang thấy , nhưng rồi nghe thấy tiếng gọi của Zack , cô bé lại theo cậu ta bước trên những bậc thang dát vàng sáng chói. Đám lính vẫn đang theo sát họ. Cứ thế cho đến khi Holy Knight dẫn cả hai người đến một cánh cửa có hình mặt trời dát vàng ở cuối hành lang tầng hai. Zack có thể ngửi thấy mùi sức mạnh của Vệ Thần từ ngoài cửa. Trong phòng sẽ có phục kích. Cậu nắm chặt tay Atlantis trong khi Holy Knight nhẹ nhàng gõ cửa và chờ đợi một câu trả lời vọng ra từ bên trong<br />
<br />
Vào đi !<br />
<br />
Anh ta nhẹ nhàng đẩy cửa nhưng cũng không quên phẩy tay đuổi đám lính đi. Một cảnh tượng trên cả tuyệt mĩ hiện ra trước mặt Zack và Atlantis. Đó là một căn phòng rộng lớn với những bức tranh được trạm trổ thẳng lên trần nhà và bốn bức tường xung quanh. Nội dung của nó chính là sự khởi đầu và phát triển của vùng đất này từ lúc nó mới chỉ là một vùng đất hoang được những người dân du mục tìm ra cho đến bây giờ. Những bức tranh ấy cứ nối tiếp nhau theo dòng lịch sử và hướng ánh mắt của họ đến một người thanh niên trạc tuổi 25 đang ngồi trên một chiếc ghế mà người xưa vẫn gọi là ngai vàng. Anh ta mặc một bộ quần áo chỉnh chu đúng kiểu tầng lớp quí tộc thời xưa với những hoa văn trang trí đẹp mắt hiện trên từng thớ vải. Holy Knight và Barbarian ngay lập tức quì xuống trước mặt ông ta như công thần quì xuống trước mặt nhà vua.Gương mặt phúc hậu của anh ta nhìn về phía Zack và Atlantis , nó nở một nụ cười niềm nở trước khi lên tiếng :<br />
<br />
- Vậy ra các bạn là những lữ khách đang muốn gặp tôi phải không ?<br />
<br />
Atlantis chỉ nhẹ nhàng gật đầu đáp lại. Thật tình cô bé cũng không hiểu anh chàng kia đang làm gì nữa nên cũng chỉ biết làm vậy. Còn Zack bấy giờ vẫn đang mải nhìn khắp xung quanh phòng , cậu đang ngửi thấy Vệ Thần Chiến Khí của bảy người trong căn phòng này. Đây là một cuộc phục kích. Đôi tay của Jerhyn đang chắp sau lưng , hẳn anh ta đang cầm theo một vật gì đó để tự vệ. Nhìn những giọt mồ hôi đang lăn trên gương mặt kia là hiểu. Không còn cách nào khác , cậu ta đành lên tiếng <br />
<br />
- Tôi biết các vị vẫn chưa tin tôi - Zack lớn tiếng - Nhưng chúng tôi đến từ tương lai cách đây cả ngàn năm và mục đích duy nhất là giúp các vị đi đúng đường trong cuộc chiến này. Chúng tôi không phải Vệ Thần Của Chúa hay Sứ Giả Của Quỉ Dữ. Chúng tôi chỉ muốn làm những điều đúng đắn mà thôi. Xin các vị đó !<br />
<br />
Không khí lặng ngắt như tờ sau câu nói ấy. Nhưng rồi Jerhyn - Người có ít niềm tin nhất vào thánh thần lại lên tiếng<br />
<br />
Các người ra mặt cả đi !<br />
<br />
Jerhyn tuy không tin vào những chuyện ma quỉ thần thánh hay thậm chí là du hành thời gian. Nhưng anh ta hiểu rằng những điều mà cậu nhóc kia vừa nói là thật khi để ý từng thớ cảm xúc trên gương mặt cậu ta. Những tấm màn đằng sau lưng Jerhyn có sự chuyển động. Từng con người dần bước ra khỏi tấm màn. Thần Điêu Hiệp Nữ Amazon, Nữ Phù Thủy Soccerer, Mục Sư Druid. Zack biết tất cả những gương mặt này. Họ sẽ là những người làm nên lịch sử cuộc đời cậu ta sau này. Nếu còn là một thằng chỉ biết cắm đầu vào game thì giờ này chắc cậu ta đã ngất ra vì sung sướng , nhưng khi đã trưởng thành hơn một chút , Zack hiểu rằng giờ cậu phải làm gì để thay đổi thế giới này , dù những gì cậu ta sắp làm có thể ảnh hưởng đến sự tồn tại của chính bản thân mình trong tương lai đi nữa. Nhưng sao lại không thấy Necromancer và Mage Hunter ở đây nhỉ ?<br />
<br />
Cả ba Vệ Thần đang đứng trước mặt Zack đều tỏ ra hoài nghi. Họ muốn đặt ra thật nhiều câu hỏi cho hai kẻ đến từ tương lai này , nhưng sự thiếu tin tưởng lại khiến họ thấy thật khó mở lời. Đúng lúc ấy có một giọng nói ồm ồm quen thuộc vang lên phía sau lưng Zack<br />
<br />
ĐỪNG TIN HẮN !<br />
<br />
Tất cả đều bị chú ý trước câu nói của ông già da ngăm đen giống gậy gỗ và mặc bộ quần áo du mục màu xám rách bươm đang đứng sau lưng họ. Người đó không ai khác mà chính là Deckard Cain. Ngay lập tức lính được điều động bao vây Zack và Atlantis. Atlantis muốn lên tiếng về chuyện này , nhưng Zack đã ngay lập tức bịt miệng ngăn cô bé lại. Các Vệ Thần ngay lập tức chĩa vũ khí về phía họ , trừ Holy Knight ra. Chính Cain là người đã dạy anh ta nhìn nhận con người qua những cử chỉ và biểu cảm của họ. Vậy điều gì đã khiến một nhà hiền triết có thể kết luận người khác một cách nhanh chóng như thế được ? Chính bản thân Zack cũng rất ngạc nhiên vì chuyện này , nhưng rồi cậu cũng đành đưa tay ra chịu trói. Cậu hiểu lí do tại sao Cain lại làm vậy. Lịch sử đã không còn đi theo những gì mà nhà hiền triết già kia đã thấy trong sách tiên tri. Sự lo lắng đang hiển hiện rõ trên gương mặt xám ngoét kia. Atlantis cũng chỉ biết im lặng mà cúi đầu khi cô bé và Zack bị đám lính dẫn độ. Nhưng trước khi bị đưa về nhà lao , Zack hiểu rằng cậu buộc phải nói vài điều trước sự hiểu lầm này<br />
<br />
- Sư phụ ! - Giọng nói của Zack vang lên từ phía hành lang - Con hiểu người muốn bảo vệ sự thật lịch sử vì đó là trách nhiệm của người , nhưng con xin người hãy lách qua những luật lệ của chính mình dù chỉ một lần. Mà cho dù người có cố thế nào cũng không thể thay đổi những gì con đã đang và sắp làm đâu. Necromancer ! Mage Hunter ! Xin hai người hãy giúp con với ! <br />
<br />
Sau câu nói ấy , Zack và Atlantis bị giải về đại lao của Lut Gholein. Nơi ấy nằm ngay dưới tầng hầm của cung điện. Cả hai người họ bị đẩy vào một phòng ngục khép kín tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài. Căn phòng ấy được tạo hình từ những chấn song sắt , phân chuột , mạng nhện và bóng tối. Chút ánh sáng duy nhất của sự sống trong cái nơi ẩm thấp và hôi thối này là ánh nến trên cái bàn gỗ ở cuối hành lang nơi hai tên cai ngục đang ngồi đánh bạc với nhau. Những tiếng thở dài của những tên tù nhân ở phòng bên chỉ như tô thêm cho cái không khí ảm đạm ở cái nơi mà hi vọng đã không còn tồn tại. Cứ một thoáng hai tên cai ngục lại phải thay nhau để kiểm tra xem có tên tù nhân nào nghĩ quẩn mà làm bừa hay không. Bởi một khi đã phải vào đây thì chỉ đợi ngày lên máy chém mà thôi. Atlantis ngay lập tức ré lên khi thấy có con chuột to tường vừa chạy qua chỗ mình. Cô bé nép người vào Zack mà ôm chặt lấy cậu ta. Còn cậu trai đã đẩy họ vào tình thế này thì sao ? Cậu ta có thừa sức để đánh bay cái nhà ngục này , nhưng lại chọn cách bó gối trong đó , mắt nhìn chăm chăm về phía chút ánh sáng hắt lại từ phía cây nến cuối hành lang và nở một nụ cười đầy lém lỉnh<br />
<br />
Nụ cười ấy của Zack không phải không có lí , bởi khi cậu ta ngửi thấy mùi của Vệ Thần Chiến Khí thì cũng là lúc hai tên cai ngục bị đánh ngất. Ánh nến cũng phụt tắt. Cánh cửa phòng giam của Zack và Atlantis bỗng bật mở , một luồng khí lạnh chợt ùa vào . Một ngọn nến khác được thắp lên trước mặt họ. Và hiên lên trên ánh nến ấy là hai con người đã xuất hiện những lần mà Zack đã chuẩn bị để buông xuôi trước những thế lực lớn hơn bản thân cậu ta. <br />
<br />
Necromancer và Mage Hunter<br />
<br />
Trên mặt cả hai người họ đều lộ vẻ nghi ngờ , chút gì đó lo lắng và thậm chí là cả phân vân nữa. Cả hai người họ đều thấy có gì đó thật quen thuộc và thân thiết ở cậu nhóc mang trên mình Chiến Khí của cả Vệ Thần và Quỉ Dữ này , như thể họ đang nhìn vào tấm gương phản chiếu của mình vậy. Zack hiểu cảm giác của hai người ấy , nên cậu ta chỉ nhẹ nhàng đứng dậy và chìa ra trước mặt họ bàn tay trái đang rực lên ngọn lửa màu xanh lục trong màn đêm. Necromancer bất giác lùi lại hai bước. Rõ ràng các đại tế tư đã khẳng định rằng anh ta là người duy nhất còn có thể triệu tập ngọn lửa này trên trần thế , vậy làm sao đứa trẻ này.....<br />
<br />
Nhưng anh ta không phải là người duy nhất phải ngạc nhiên về thằng nhóc đang đứng trước mặt mình. Bởi chỉ ngay sau đó thôi , một con giao long ngay lập tức xuất hiện quấn quanh người Zack như một lớp hộ thân cho chủ nhân của nó. Lần này thì Mage Hunter đã suýt ngất trên tay Necromancer. Dragon Strike - Còn gọi Ngọa Long Chiến Khí của cô được sử dụng một cách thuần thục bởi một đứa trẻ chưa đủ tuổi trưởng thành. Một người muốn luyện thành chiêu này cần mất ít nhất 20 năm. Kể cả có là thần đồng võ thuật cũng không ngoại lệ. Không chỉ có thế , từ dáng điệu , cử chỉ gương mặt cho đến bất kì điều gì đến từ Zack đều như thể đó là một sự kết hợp hoàn hảo của hai Vệ Thần đang đứng trước mặt cậu ta vậy. Nhưng trước khi hai con người kia có thể nói một câu nào thì một giọng nói khàn khàn quen thuộc đã vang lên sau lưng họ<br />
<br />
- Các con không được tin nó ! - Đó là Cain - Tất cả chỉ là ảo giác mà thôi , các con phải tin ta ! Nó...<br />
<br />
NGƯỜI THÔI ĐI !!<br />
<br />
Đó là lần đầu tiên Zack phải lớn tiếng cắt lời của sư phụ mình. Nhưng lần này thì quá đáng lắm rồi , Tyrael có thể trở về quá khứ để có thể cứu cậu ta thoát khỏi một cái chết từ khi còn trong bọc trứng. Vậy điều gì có thể khiến ông ấy phản đối sự thay đổi của lịch sử ? Atlantis thì đứng bật dậy nói một tràng mắng mỏ vào mặt cậu ta vì cái tội bất kính , nhưng đôi mắt đang hừng hực như lửa cháy của Zack đã khiến cô bé phải im lặng ngồi xuống<br />
<br />
- Chả phải chính người đã , mà không , sẽ cho con một cơ hội để thay đổi thế giới sao ? - Zack nói - Vậy tại sao người lại từ chối thay đổi thế giới khi bản thân có cơ hội để làm việc đó ? Con biết người không còn khả năng kiểm soát lịch sử nữa , nhưng đây là cách duy nhất để thay đổi sư phụ Tyrael ạ ! Và nếu như người còn cái máu mạo hiểm trong mình , sao người không kể cho hai con người này về đứa trẻ được sinh ra bởi sức mạnh của họ đến từ tương lai sau này ? Sao người không kể cho họ nghe rằng tương lai tất cả những Vệ Thần đều sẽ chết bởi chính tay đồng đội của mình ? Và hơn hết , liệu người có thể nói cho họ biết rằng Tyrael và Deckard Cain là một người được không ? <br />
<br />
Necromancer và Mage Hunter như đã chết đứng sau những điều mà Zack vừa nói. Họ quay về phía Cain mong nhận được một câu trả lời dứt khoát. Và rồi cuối cùng ông cụ 60 tuổi kia cũng phải trút một tiếng thở dài<br />
<br />
Đúng thế !<br />
<br />
Đó là hai từ cuối cùng mà Cain đã nói trước khi những ngọn nến được thắp lên trong khu biệt giam này. Cạnh buồng của Zack bao lâu nay thì ra chính là Jerhyn và các Vệ Thần khác. Họ đã nghe và thấy toàn bộ mọi chuyện. Cain cúi mặt vì xấu hổ. Đôi cánh thiên thần tung bay sau lưng ông già lưng gù ấy. Và trước khi được Jerhyn mời lên cung điện để xin thứ lỗi về những việc anh ta đã làm , Zack đã nhìn thấy một điều trên đôi mắt của những con người đang có mặt ở đó<br />
<br />
Một sự tin tưởng tuyệt đối vào tương lai được sửa đổi sau này</span><br />
</span></span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[God's Guardians - Chapter 29 : Taken + Kết thúc Season 1]]></title>
			<link>https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-29-Taken-Ket-thuc-Season-1--1563.html</link>
			<pubDate>Mon, 24 Aug 2015 12:59:57 +0800</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://community.diablo2vn.com/member.php?action=profile&uid=2115">Street Boy Bach</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-29-Taken-Ket-thuc-Season-1--1563.html</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="color: #ffffff;" class="mycode_color"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font">Khi Chapter 29 của God's Guardians được up lên cũng là lúc mình xin được tuyên bố kết thúc Season đầu tiên của bộ truyện này. Vậy là đã hơn một năm rồi đấy ! Bắt đầu từ Season 2 mình sẽ đưa vào nhiều hơn những NPC , những địa điểm đã gắn liền với các anh em cày D2 , theo đúng những gì mà người ta đã mong muốn được nhìn thấy khi đọc fic này. Nhưng dù sao cũng xin cảm ơn những người bạn đã giúp tôi thực hiện Fic này. Dù ít hay nhiều cũng xin được cảm ơn các bạn đã tham gia giúp đỡ mình thực hiện Fic này dù ít hay nhiều , và cả những độc giả đã theo dõi Fic này trên các trang mạng khác nhau ngoài Fb của mình và trên forum của D2</span></span><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font">. Cảm ơn và mong mọi người tiếp tục ủng hộ. Mình cũng đã phải suy nghĩ một hồi lâu trước khi đưa ra quyết định này</span></span><br />
<br />
</span></span><br />
<br />
<br />
<br />
<br />
<span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="color: #ffffff;" class="mycode_color"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font">Chào Thân Ái !</span></span><br />
</span></span><br />
<br />
<br />
<br />
<br />
<br />
<blockquote class="mycode_quote"><cite>Trích dẫn:</cite><span style="color: #333333;" class="mycode_color"><span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 29 : TAKEN</span></span><br />
<br />
Một tuần kể từ khi Tuck xa nhà , mọi người cũng bắt đầu thấy sốt ruột , nhưng bây giờ rời khỏi cái nơi giống nhà mình mà cũng chẳng phải này quả thật quá nguy hiểm. Và cũng trong cái khoảng thời gian ấy , việc làm thường xuyên nhất của Zack là chui vào cái thư viện đầy sách là sách của Tyrael và ngâm mình trong đó với cái đống tri thức mà sư phụ cậu ta đã ngộ ra được về thế giới này từ cái thuở đầu tiên. Nhưng làm sao để có thể nạp cái đống kiến thức khô khán ấy vào đầu khi toàn bộ tâm trí của cậu trai ấy đã giành cho người con gái tài sắc như bông hoa mai nhưng đáng tiếc đã bị dính chặt lấy một cái chậu đất sáu múi. Bản thân Zack không phải là kẻ thích ganh đua , hơn nữa gã đeo kính cận hai điốp ấy cũng thừa hiểu mình khó có thể đọ lại với kẻ tình địch được coi là hình mẫu lí tưởng của phụ nữ kia. Ngày nào cũng thế , cứ xem dăm ba trang ở quyển này lại lật sang quyển khác , một ngày của Zack chỉ quanh quẩn với cái đèn 20W và những cuốn sách đã ngả màu theo năm tháng. Cậu ta tự cô lập mình lại , tìm cho mình một góc riêng để trốn tránh những sự thật đã rõ rành rành ra đó. Đêm nào cũng thế, trước giờ giới nghiêm khoảng nửa tiếng , cậu ta lại vùi đầu vào cuốn sổ màu xanh để viết tiếp câu chuyện còn dang dở . Còn khi chán , cậu lại lấy một cuốn vở màu đen dày cộp trên giá sách và bắt đầu viết một câu chuyện khác. Câu chuyện ấy là hành trình của cuộc đời cậu ta , tất cả những gì đã trải qua , những cảm xúc đều sẽ được gửi gắm vào những dòng chữ này. Cho dù có thất bại đi chăng nữa , người đời cần phải biết về bộ mặt giả dối của cuộc sống ngột ngạt mà họ đang sống , và về những con người đã cống hiến toàn bộ sức trẻ và nghị lực để góp phần đưa mọi thứ về đúng vị trí của nó. Nhưng tất nhiên , thường cậu ta chỉ viết dăm ba chữ vào cuốn vở đen ấy khi nhìn thấy Dave và Sheila bí mật có những cử chỉ tình tứ với nhau ở sân sau vào lúc nửa đêm. Nhưng bản thân Zack cũng không phải là một kẻ quá ngốc mà không biết rằng Sheila đã bí mật xé đi cái chương quan trọng nhất trong câu chuyện đang dở dang của mình. Cậu hiểu người con gái kín đáo ấy muốn nói gì . Nhưng điều đó không thể nào ngăn cản được trái tim của chàng trai lần đầu thổn thức kia tiến về phía người con gái mà nó đã chọn. Thế đấy ! Tuổi trẻ mà . Cái gì mà ta không hề có thì ta lại càng muốn có nó bằng được. Và giờ thì Zack mới thấy tiếc , tiếc vì mình đã không thể nói với người con gái ấy tình cảm thật của mình. Cũng phải nói thêm là Zack cũng đã từng có cơ hội để làm điều này ở vũ hội của trường. Nhưng khi tiến đến gần cô gái ấy , toàn thân cậu lại run lên , bàn tay ướt đẫm mồ hôi và thanh đới không hoạt động theo những gì mà đại não muốn. Và kết quả là chàng trai nhát gan ấy đã giành cả tuần giậm chân đấm ngực tự trách móc mình. Nhưng rồi gạt đi tất cả , cái gã cung Song Ngư ấy lại bị ngắt mạch cảm xúc mỗi khi Atlantis mang theo con gấu bông sang ngủ nhờ vì cô bé gặp ác mộng . <br />
<br />
Nhưng rồi sóng gió lại một lần nữa ập đến <br />
<br />
Hôm ấy là ngày thứ mười trong nhà vắng tiếng nói của Tuck , như thường lệ , cậu lại chui vào thư viện sau bữa sáng chứng kiến cảnh tình tứ giữa Sheila và Dave. Cứ đúng chín giờ sáng , Atlantis lại mang trà và đồ điểm tâm vào cho cậu. Và hôm nay cũng là một ngày như bao ngày , cô bé lại mang vào một cốc trà và vài cái bánh qui sô cô la. Nhưng đó cũng là điểm khởi đầu cho những bi kịch mới<br />
<br />
Cánh cửa gỗ sau lưng Atlantis bỗng đóng sập lại ngay khi cô bé chỉ vừa đến được chỗ giá sách nơi Zack đang ngồi. Mặt đất bắt đầu rung chuyển. Có tiếng quát tháo bên ngoài. Thấy vậy , Zack vội đếm mấy đốt ngón tay<br />
<br />
Có chuyện chẳng lành !<br />
<br />
Zack lao về phía cửa rồi tìm mọi cách để mở nó ra , nhưng nó đang được trấn yểm bởi ma thuật của Tyrael . Tuy đã đạt đến cấp bốn nhưng khả năng của Zack còn lâu mới bằng lớp lão làng như sư phụ mình. Bên ngoài bắt đầu có tiếng chém giết. Bên trong không có cửa sổ nên cậu ta không thể nào biết được bên trong đang có chuyện gì. Ruột gan cậu nóng như lửa đốt , mong là không có chuyện gì tồi tệ sẽ thực sự xảy ra như những gì cậu ta vừa tính toán. Không còn cách nào khác , Zack đành vận hỏa kình rồi đập nát cánh cửa ấy nhưng lại không có tác dụng. Nó phản lại chính lực sát thượng nó nhận lại về phía Zack khiến cậu ta ngã lăn kềnh ra đất. Atlantis vội chạy ra đỡ Zack dậy rồi ôm lấy cậu ta thật chặt , chắc cô bé đang cảm thấy sợ. Lúc này trong đầu chàng trai kia mới nhớ ra chút gì đó về thứ thuật yểm bùa này. Cậu vội chạy về phía cuối phòng , chỗ cái giá sạch ọp ẹp và nhiều bụi nhất , rồi bắt đầu lần tìm từng cuốn một. Đây rồi ! - Zack rút vội cuốn màu đỏ phủi đầy mạng nhện trên giá xuống. <br />
<br />
Các Thuật Yểm Bùa Tại Gia - Tập 3<br />
<br />
Zack lật giở theo những trang sách đã úa màu theo thời gian. Trang 283 , đúng nó rồi ! Thế rồi cậu ta bắt đầu đưa tay ra phía trước , miệng bập bẹ đọc theo những từ ngữ cổ trong sách<br />
<br />
Cánh cửa đã bật mở , nhưng cảnh tượng trước mặt cậu ta thì quả thật có thể khiến cậu ta phải đóng cửa lại. Một bãi chiến trường đầy xác quỉ dữ , thiên thần và máu. Atlantis hét toáng lên vì sợ rồi núp sau lưng Zack. Nhưng cậu ta nhanh chóng gạt cô bé ra rồi nhẹ nhàng khuyên cô bé hay khóc nhè ấy đi xung quanh nhà xem đã có chuyện gì trong khi mình kiểm tra những cái xác đang trong sân , để rồi ngỡ ngàng phát hiện ra<br />
<br />
Những kẻ này đều mang phù hiệu của Chernobog <br />
<br />
Chẳng lẽ .... Không thể nào ! - Zack không thể tin vào mắt mình. Cậu không muốn tin đây là sự thật nhưng rồi tiếng hét lớn của Atlantis đã ngay lập tức kéo cậu ta vào trong vườn. Ở nơi ấy là một người thanh niên da ngăm đen , mặc áo phông hai màu đen trắng với cái quần đùi bạc đã chịu hàng ngàn mũi đao kiếm và những mũi tên cắm xuyên vào da thịt. Cậu ta cắm thanh kiếm xuống đất làm trụ , mắt mở to hướng nhìn về phía đường chân trời để ra đi theo đúng phong cách của trai thời loạn<br />
<br />
Harold ?!<br />
<br />
Toàn thân Zack run lên , mồ hôi cứ túa ra từ phía mấy cọng tóc sau gáy. Chuyện quái gì đang xảy ra ở đây vậy chứ ? Chẳng lẽ những người khác cũng.... Không ! Không thể như thế được - Zack lắc đầu. Thế rồi cậu cậu tiến lại gần Harold , lấy ngón tay trỏ của mình đặt ngang mũi của cậu ta<br />
<br />
Hơi thở yếu lắm rồi , không thể cầm cự lâu hơn được nữa<br />
<br />
- Harold ! - Zack nói - Những người khác đâu rồi ?<br />
<br />
- Bị .... bắt .... cả .... rồi - Harold thều thào , máu bắt đầu chảy ra từ miệng<br />
<br />
Nhưng khi Zack vẫn chưa kịp phản ứng gì với câu nói vừa rồi thì ba từ cuối cùng mà Harold nói ra khi chạm đôi tay đầy máu vào tay bạn mình đã khiến cậu ta phải giật mình<br />
<br />
- Có.... nội.... gián <br />
<br />
Harold nói rồi hộc máu vào cái áo phông trắng của bạn mình.Zack thất thần. Chẳng lẽ thằng khốn đó là gián điệp hai mang sao ? Khốn nạn thật ! Nhưng đó là những gì diễn ra trong đầu cậu ta sau khi đã ôm lấy xác Harold mà khóc như một đứa trẻ lên bà đòi mẹ. Thế là hết ! Lần này Zack đã thực sự mất đi một đồng đội , nhưng đau lòng hơn là cậu ta đã thực sự bất lực trước điều đó. Trở thành một vị thần nhưng không có nghĩa là cậu ta có thể xoay chuyển được những qui luật tự nhiên của trời đất. Đó là lần đầu tiên cậu ta nếm trải cái cảm giác bức bối khó chịu đến phát khóc này. Lại thêm một con người đã phải ngã xuống để giữ mạng cho kẻ hèn nhát này. Nhưng sự hi sinh đó không hề vô ích , bởi chỉ vài giây sau đó thôi , một luồng sáng tỏa ra từ người Harold ngay lập tức bao trọn lấy Zack. Cái cảm giác bồng bềnh và thư thái khó tả đang tràn ngập trong tâm hồn cậu trai vừa chịu tổn thương ấy. Để rồi khi ánh sáng ấy nhạt dần , trên người Zack lúc đó là một bộ chiến bào hoàng kim tỏa ánh sáng ban mai của một ngày mới. Mặt trời như cũng phải nhún nhường trước sự tồn tại của nó. Zack cảm nhận được hơi thở của một người nữa trong cơ thể mình. Vậy là từ nay cậu ta không chỉ chiến đấu vì mình mà còn vì những người khác. Zack cũng thừa hiểu lí do chúng để Harold lại là để thông báo với cậu ta về nơi mà chúng đang giam giữ những người khác. Vậy nên không chần chừ , cậu ta vội gói ghém đồ đạc rồi đưa Atlantis ra khỏi nhà rồi dùng khối cầu duy nhất còn lại của Tyrael để tạo cổng không gian để mở một cánh cửa đến cái nơi đã khởi nguồn cho những rắc rối này<br />
<br />
Hell Castle - Ngôi Nhà Của Diablo<br />
<br />
Nhưng trước khi bước qua cánh cổng ấy , Zack không quên nhìn lại căn nhà ven hồ kia một lần nữa trước khi hóa phép biến nó thành tro bụi. Atlantis thấy vậy không nói gì , bởi cô bé hiểu bên trong tâm hồn của cậu ta cũng đang có một ngọn lửa như thế<br />
<br />
Zack dắt tay Atlantis qua cánh cổng , mặc cho tiếng còi xe cứu hỏa đang tiến đến ngày một gần hơn. Nhưng điều cậu ta không hề hay biết rằng tất cả chuyện này sẽ thay đổi tất cả những gì mà con người ta vẫn thường biết về thế giới này<br />
<br />
Một trang sử mới được mở ra<br />
<br />
</span></span></span></blockquote>
]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="color: #ffffff;" class="mycode_color"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font">Khi Chapter 29 của God's Guardians được up lên cũng là lúc mình xin được tuyên bố kết thúc Season đầu tiên của bộ truyện này. Vậy là đã hơn một năm rồi đấy ! Bắt đầu từ Season 2 mình sẽ đưa vào nhiều hơn những NPC , những địa điểm đã gắn liền với các anh em cày D2 , theo đúng những gì mà người ta đã mong muốn được nhìn thấy khi đọc fic này. Nhưng dù sao cũng xin cảm ơn những người bạn đã giúp tôi thực hiện Fic này. Dù ít hay nhiều cũng xin được cảm ơn các bạn đã tham gia giúp đỡ mình thực hiện Fic này dù ít hay nhiều , và cả những độc giả đã theo dõi Fic này trên các trang mạng khác nhau ngoài Fb của mình và trên forum của D2</span></span><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font">. Cảm ơn và mong mọi người tiếp tục ủng hộ. Mình cũng đã phải suy nghĩ một hồi lâu trước khi đưa ra quyết định này</span></span><br />
<br />
</span></span><br />
<br />
<br />
<br />
<br />
<span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="color: #ffffff;" class="mycode_color"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font">Chào Thân Ái !</span></span><br />
</span></span><br />
<br />
<br />
<br />
<br />
<br />
<blockquote class="mycode_quote"><cite>Trích dẫn:</cite><span style="color: #333333;" class="mycode_color"><span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 29 : TAKEN</span></span><br />
<br />
Một tuần kể từ khi Tuck xa nhà , mọi người cũng bắt đầu thấy sốt ruột , nhưng bây giờ rời khỏi cái nơi giống nhà mình mà cũng chẳng phải này quả thật quá nguy hiểm. Và cũng trong cái khoảng thời gian ấy , việc làm thường xuyên nhất của Zack là chui vào cái thư viện đầy sách là sách của Tyrael và ngâm mình trong đó với cái đống tri thức mà sư phụ cậu ta đã ngộ ra được về thế giới này từ cái thuở đầu tiên. Nhưng làm sao để có thể nạp cái đống kiến thức khô khán ấy vào đầu khi toàn bộ tâm trí của cậu trai ấy đã giành cho người con gái tài sắc như bông hoa mai nhưng đáng tiếc đã bị dính chặt lấy một cái chậu đất sáu múi. Bản thân Zack không phải là kẻ thích ganh đua , hơn nữa gã đeo kính cận hai điốp ấy cũng thừa hiểu mình khó có thể đọ lại với kẻ tình địch được coi là hình mẫu lí tưởng của phụ nữ kia. Ngày nào cũng thế , cứ xem dăm ba trang ở quyển này lại lật sang quyển khác , một ngày của Zack chỉ quanh quẩn với cái đèn 20W và những cuốn sách đã ngả màu theo năm tháng. Cậu ta tự cô lập mình lại , tìm cho mình một góc riêng để trốn tránh những sự thật đã rõ rành rành ra đó. Đêm nào cũng thế, trước giờ giới nghiêm khoảng nửa tiếng , cậu ta lại vùi đầu vào cuốn sổ màu xanh để viết tiếp câu chuyện còn dang dở . Còn khi chán , cậu lại lấy một cuốn vở màu đen dày cộp trên giá sách và bắt đầu viết một câu chuyện khác. Câu chuyện ấy là hành trình của cuộc đời cậu ta , tất cả những gì đã trải qua , những cảm xúc đều sẽ được gửi gắm vào những dòng chữ này. Cho dù có thất bại đi chăng nữa , người đời cần phải biết về bộ mặt giả dối của cuộc sống ngột ngạt mà họ đang sống , và về những con người đã cống hiến toàn bộ sức trẻ và nghị lực để góp phần đưa mọi thứ về đúng vị trí của nó. Nhưng tất nhiên , thường cậu ta chỉ viết dăm ba chữ vào cuốn vở đen ấy khi nhìn thấy Dave và Sheila bí mật có những cử chỉ tình tứ với nhau ở sân sau vào lúc nửa đêm. Nhưng bản thân Zack cũng không phải là một kẻ quá ngốc mà không biết rằng Sheila đã bí mật xé đi cái chương quan trọng nhất trong câu chuyện đang dở dang của mình. Cậu hiểu người con gái kín đáo ấy muốn nói gì . Nhưng điều đó không thể nào ngăn cản được trái tim của chàng trai lần đầu thổn thức kia tiến về phía người con gái mà nó đã chọn. Thế đấy ! Tuổi trẻ mà . Cái gì mà ta không hề có thì ta lại càng muốn có nó bằng được. Và giờ thì Zack mới thấy tiếc , tiếc vì mình đã không thể nói với người con gái ấy tình cảm thật của mình. Cũng phải nói thêm là Zack cũng đã từng có cơ hội để làm điều này ở vũ hội của trường. Nhưng khi tiến đến gần cô gái ấy , toàn thân cậu lại run lên , bàn tay ướt đẫm mồ hôi và thanh đới không hoạt động theo những gì mà đại não muốn. Và kết quả là chàng trai nhát gan ấy đã giành cả tuần giậm chân đấm ngực tự trách móc mình. Nhưng rồi gạt đi tất cả , cái gã cung Song Ngư ấy lại bị ngắt mạch cảm xúc mỗi khi Atlantis mang theo con gấu bông sang ngủ nhờ vì cô bé gặp ác mộng . <br />
<br />
Nhưng rồi sóng gió lại một lần nữa ập đến <br />
<br />
Hôm ấy là ngày thứ mười trong nhà vắng tiếng nói của Tuck , như thường lệ , cậu lại chui vào thư viện sau bữa sáng chứng kiến cảnh tình tứ giữa Sheila và Dave. Cứ đúng chín giờ sáng , Atlantis lại mang trà và đồ điểm tâm vào cho cậu. Và hôm nay cũng là một ngày như bao ngày , cô bé lại mang vào một cốc trà và vài cái bánh qui sô cô la. Nhưng đó cũng là điểm khởi đầu cho những bi kịch mới<br />
<br />
Cánh cửa gỗ sau lưng Atlantis bỗng đóng sập lại ngay khi cô bé chỉ vừa đến được chỗ giá sách nơi Zack đang ngồi. Mặt đất bắt đầu rung chuyển. Có tiếng quát tháo bên ngoài. Thấy vậy , Zack vội đếm mấy đốt ngón tay<br />
<br />
Có chuyện chẳng lành !<br />
<br />
Zack lao về phía cửa rồi tìm mọi cách để mở nó ra , nhưng nó đang được trấn yểm bởi ma thuật của Tyrael . Tuy đã đạt đến cấp bốn nhưng khả năng của Zack còn lâu mới bằng lớp lão làng như sư phụ mình. Bên ngoài bắt đầu có tiếng chém giết. Bên trong không có cửa sổ nên cậu ta không thể nào biết được bên trong đang có chuyện gì. Ruột gan cậu nóng như lửa đốt , mong là không có chuyện gì tồi tệ sẽ thực sự xảy ra như những gì cậu ta vừa tính toán. Không còn cách nào khác , Zack đành vận hỏa kình rồi đập nát cánh cửa ấy nhưng lại không có tác dụng. Nó phản lại chính lực sát thượng nó nhận lại về phía Zack khiến cậu ta ngã lăn kềnh ra đất. Atlantis vội chạy ra đỡ Zack dậy rồi ôm lấy cậu ta thật chặt , chắc cô bé đang cảm thấy sợ. Lúc này trong đầu chàng trai kia mới nhớ ra chút gì đó về thứ thuật yểm bùa này. Cậu vội chạy về phía cuối phòng , chỗ cái giá sạch ọp ẹp và nhiều bụi nhất , rồi bắt đầu lần tìm từng cuốn một. Đây rồi ! - Zack rút vội cuốn màu đỏ phủi đầy mạng nhện trên giá xuống. <br />
<br />
Các Thuật Yểm Bùa Tại Gia - Tập 3<br />
<br />
Zack lật giở theo những trang sách đã úa màu theo thời gian. Trang 283 , đúng nó rồi ! Thế rồi cậu ta bắt đầu đưa tay ra phía trước , miệng bập bẹ đọc theo những từ ngữ cổ trong sách<br />
<br />
Cánh cửa đã bật mở , nhưng cảnh tượng trước mặt cậu ta thì quả thật có thể khiến cậu ta phải đóng cửa lại. Một bãi chiến trường đầy xác quỉ dữ , thiên thần và máu. Atlantis hét toáng lên vì sợ rồi núp sau lưng Zack. Nhưng cậu ta nhanh chóng gạt cô bé ra rồi nhẹ nhàng khuyên cô bé hay khóc nhè ấy đi xung quanh nhà xem đã có chuyện gì trong khi mình kiểm tra những cái xác đang trong sân , để rồi ngỡ ngàng phát hiện ra<br />
<br />
Những kẻ này đều mang phù hiệu của Chernobog <br />
<br />
Chẳng lẽ .... Không thể nào ! - Zack không thể tin vào mắt mình. Cậu không muốn tin đây là sự thật nhưng rồi tiếng hét lớn của Atlantis đã ngay lập tức kéo cậu ta vào trong vườn. Ở nơi ấy là một người thanh niên da ngăm đen , mặc áo phông hai màu đen trắng với cái quần đùi bạc đã chịu hàng ngàn mũi đao kiếm và những mũi tên cắm xuyên vào da thịt. Cậu ta cắm thanh kiếm xuống đất làm trụ , mắt mở to hướng nhìn về phía đường chân trời để ra đi theo đúng phong cách của trai thời loạn<br />
<br />
Harold ?!<br />
<br />
Toàn thân Zack run lên , mồ hôi cứ túa ra từ phía mấy cọng tóc sau gáy. Chuyện quái gì đang xảy ra ở đây vậy chứ ? Chẳng lẽ những người khác cũng.... Không ! Không thể như thế được - Zack lắc đầu. Thế rồi cậu cậu tiến lại gần Harold , lấy ngón tay trỏ của mình đặt ngang mũi của cậu ta<br />
<br />
Hơi thở yếu lắm rồi , không thể cầm cự lâu hơn được nữa<br />
<br />
- Harold ! - Zack nói - Những người khác đâu rồi ?<br />
<br />
- Bị .... bắt .... cả .... rồi - Harold thều thào , máu bắt đầu chảy ra từ miệng<br />
<br />
Nhưng khi Zack vẫn chưa kịp phản ứng gì với câu nói vừa rồi thì ba từ cuối cùng mà Harold nói ra khi chạm đôi tay đầy máu vào tay bạn mình đã khiến cậu ta phải giật mình<br />
<br />
- Có.... nội.... gián <br />
<br />
Harold nói rồi hộc máu vào cái áo phông trắng của bạn mình.Zack thất thần. Chẳng lẽ thằng khốn đó là gián điệp hai mang sao ? Khốn nạn thật ! Nhưng đó là những gì diễn ra trong đầu cậu ta sau khi đã ôm lấy xác Harold mà khóc như một đứa trẻ lên bà đòi mẹ. Thế là hết ! Lần này Zack đã thực sự mất đi một đồng đội , nhưng đau lòng hơn là cậu ta đã thực sự bất lực trước điều đó. Trở thành một vị thần nhưng không có nghĩa là cậu ta có thể xoay chuyển được những qui luật tự nhiên của trời đất. Đó là lần đầu tiên cậu ta nếm trải cái cảm giác bức bối khó chịu đến phát khóc này. Lại thêm một con người đã phải ngã xuống để giữ mạng cho kẻ hèn nhát này. Nhưng sự hi sinh đó không hề vô ích , bởi chỉ vài giây sau đó thôi , một luồng sáng tỏa ra từ người Harold ngay lập tức bao trọn lấy Zack. Cái cảm giác bồng bềnh và thư thái khó tả đang tràn ngập trong tâm hồn cậu trai vừa chịu tổn thương ấy. Để rồi khi ánh sáng ấy nhạt dần , trên người Zack lúc đó là một bộ chiến bào hoàng kim tỏa ánh sáng ban mai của một ngày mới. Mặt trời như cũng phải nhún nhường trước sự tồn tại của nó. Zack cảm nhận được hơi thở của một người nữa trong cơ thể mình. Vậy là từ nay cậu ta không chỉ chiến đấu vì mình mà còn vì những người khác. Zack cũng thừa hiểu lí do chúng để Harold lại là để thông báo với cậu ta về nơi mà chúng đang giam giữ những người khác. Vậy nên không chần chừ , cậu ta vội gói ghém đồ đạc rồi đưa Atlantis ra khỏi nhà rồi dùng khối cầu duy nhất còn lại của Tyrael để tạo cổng không gian để mở một cánh cửa đến cái nơi đã khởi nguồn cho những rắc rối này<br />
<br />
Hell Castle - Ngôi Nhà Của Diablo<br />
<br />
Nhưng trước khi bước qua cánh cổng ấy , Zack không quên nhìn lại căn nhà ven hồ kia một lần nữa trước khi hóa phép biến nó thành tro bụi. Atlantis thấy vậy không nói gì , bởi cô bé hiểu bên trong tâm hồn của cậu ta cũng đang có một ngọn lửa như thế<br />
<br />
Zack dắt tay Atlantis qua cánh cổng , mặc cho tiếng còi xe cứu hỏa đang tiến đến ngày một gần hơn. Nhưng điều cậu ta không hề hay biết rằng tất cả chuyện này sẽ thay đổi tất cả những gì mà con người ta vẫn thường biết về thế giới này<br />
<br />
Một trang sử mới được mở ra<br />
<br />
</span></span></span></blockquote>
]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[God's Guardians - Chapter 28 : The Deadly Alliance]]></title>
			<link>https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-28-The-Deadly-Alliance--1546.html</link>
			<pubDate>Mon, 17 Aug 2015 19:11:25 +0800</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://community.diablo2vn.com/member.php?action=profile&uid=2115">Street Boy Bach</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-28-The-Deadly-Alliance--1546.html</guid>
			<description><![CDATA[<blockquote class="mycode_quote"><cite>Trích dẫn:</cite><span style="color: #333333;" class="mycode_color"><span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 28 : THE DEADLY ALLIANCE</span></span><br />
<br />
Trong khi ở nhà mọi chuyện đang rối tung lên thì chuyến hành trình của Tuck cũng tai ương không kém. Đây đã là hệ mặt trời thứ năm mà cậu ta đã đi qua , cũng đồng thời là gần nửa tháng Tuck chưa được gặp lại đồng đội. Chưa kể mỗi lần dịch chuyển không gian cậu ta lại phải hao một lượng lớn năng lực nội tại của cơ thể. Trông cậu ta gầy đi trông thấy , gương mặt bắt đầu hóp lại , mỗi ngày số tiền trên người cậu ta lại bớt dần . Giờ chỉ với chưa đến 100 đô , việc kéo dài cuộc hành trình mò kim đáy bể này quả thật là quá sức với cậu ta. Vậy là khi đang ở một phòng trọ nhỏ gần một khu chợ đông người qua lại ở Bat - đa , Tuck quyết định dừng lại một lúc . Cậu lấy cuốn sổ nhỏ trong cặp cùng với cây bút bi và bắt đầu phác thảo lại tấm bản đồ các hệ vũ trụ của Dave theo trí nhớ. Cậu ta đã tìm khắp những nơi có liên quan đến lửa , từ những lục địa nóng nhất trong vũ trụ , những hệ mặt trời nóng nực không có sự sống và thậm chí là những sa mạc với những bãi cát trải dài đến vô tận. Nhưng tất cả sự tìm kiếm ấy đều dẫn cậu ta đến một ngõ cụt giống nhau. Biết phải đi đâu để tìm một kẻ chán đời ngán ngẩm thời cuộc đang cần một cú hích để thúc đẩy bây giờ nhỉ ?<br />
<br />
Đúng lúc ấy dưới tầng một có tiếng đánh nhau , tiếng bát đua vỡ choang choang mà thậm chí đang ngồi trên tầng ba mà Tuck còn nghe thấy. Nhà trọ này cho người ở thuê ở tầng hai và tầng ba. Còn tầng một được dùng là quán rượu để phục vụ cho bọn vô công rồi nghề hay những người thỉnh thoảng cao hứng vào đây bỏ vài đồng để uống vài li. Chắc mấy chuyện thế này cũng hay xảy ra thôi mà - Tuck thoáng nghĩ rồi lại cắm đầu vào cuốn sổ trên tay. Thế nhưng tiếng nổ phát ra từ bình ga dưới nhà lại khiến cậu ta giật thót. Tâm trí Tuck răn đe cậu ta không nên đặt chân ra khỏi phòng để tránh những chuyện thị phi không đáng có , nhưng rồi có điều gì đó đã khiến Tuck mở cửa phòng bước từng bước cẩn trọng xuống nhà , tay mang theo cây bút bi để sẵn sàng biến nó thành cây trường thương mà cắm vào cuống họng kẻ nào cản đường mình. Thế rồi một cảnh tượng tan hoang xuất hiện trước mặt Tuck khi cậu ta đặt chân xuống đến nơi. Cả khu vực trước quầy rượu đã trở thành một biển lửa.Bàn ghế không có một cái nào còn nguyên vẹn , nằm lăn lóc khắp nơi như để khỏa lấp những chỗ trống trong quán rượu vậy. Cửa sổ bị bắn tung ra ngoài , vỡ nát thành nhiều mảnh vụn. Trong hay ngoài quán đều có mấy cái xác người đã chết cháy. Bên ngoài người ta bắt đầu tụ tập trước cửa quán , còn có mấy người vội chay đi báo công an. Nhưng lúc này Tuck không muốn tập trung vào điều đó. Đôi mắt cậu ta đang hướng về gã thanh niên mặc quần jean áo phông đen vẫn còn nguyên vẹn sau vụ nổ vừa rồi. Kẻ ấy đang lấy từng chai trên chạn rồi cứ thế uống cạn , mặc cho đồng lửa xung quanh đang dần bao kín lấy mình. Và chắc chắn không một Hỏa Thuật Sư nào khắp tam giới này giám làm điều ấy , trừ một người<br />
<br />
Quinn !<br />
<br />
Tuck lớn tiếng gọi bạn không chỉ để nói lên sự vui mừng khôn xiết trong lòng mình mà còn để nhắc nhở cái thằng đã chìm đắm trong men say ấy về hiểm họa ở ngay cạnh nó , nhưng đôi mắt tái dại đi của Quinn là đủ để Tuck phải vượt qua biển lửa , đấm thẳng vào đan điền khiến thằng bạn nát rượu của cậu ta ngất đi , rồi cõng cái thân hình nồng nặc mùi rượu ấy mà nhảy ra ngoài qua cái cửa sổ gần đó. Có tiếng còi xe cảnh sát và xe cứu hỏa đang tiến tới , không một chút đắn đo , Tuck vội kéo lê Tuck lên một cái xe máy cà tàng gần đó khi mọi người trong thị trấn vẫn đang tập trung vào vụ hỏa hoạn rồi cứ thế mà rong ruổi trên những thềm cát trải dài đến tít chân trời xa. Đi quá vội nên cậu ta đã quên luôn khối cầu dịch chuyển và những vật dụng cần thiết ở nhà trọ. Và khi trời đã nhá nhem tối và Quinn cũng đã dần tỉnh rượu thì cái xe máy cũng được nghỉ chân ở một thị trấn hẻo lánh. Tuck dìu bạn xuống xe ngồi bên vệ đường rồi mở nắp xe ra xem. Xăng trong xe không đủ đi quá ba cây số nữa , vậy chắc đêm nay phải trú nhờ ở đây thôi - Tuck nghĩ thầm. Thế rồi có một cuộc trò chuyện của hai người phụ nữ đi làm về khuya đã khiến cậu ta phải chú ý<br />
<br />
- Kì lạ nhỉ ? - Người đàn bà mập ú mặc bộ váy trắng quấn một chiếc khăn đỏ quay sang người bạn gầy còm nhom mặc bộ váy màu xanh của mình khi họ đi qua một ngôi nhà tạm với cánh cửa gỗ đang có dấu hiệu mục nát - Bà có biết mấy hôm nay Maurice đã đi không ?<br />
<br />
- Tôi chịu - Người kia nói - Chỉ thấy bà ấy bảo phải đi lên tỉnh vài ngày sẽ về , nhưng sao giờ chưa thấy về nhỉ ?<br />
<br />
Hai người phụ nữ cứ thế hỏi nhau qua lại như vậy , cho đến khi bóng họ đã dần khuất xa , Tuck mới rón rén bước đến trước căn nhà ấy. Hồi mới đến trần gian , Tuck cũng đã từng phải lăn lộn đủ nghề để kiếm sống. Từ rửa bát thuê , chạy bàn cho đến cả ăn cắp vặt , chưa có cay đắng và khổ cực nào mà cậu ta chưa từng trải qua. Do vậy Tuck nhanh chóng hiểu được căn nhà tạm này sẽ là nơi trú ẩn tốt cho cả hai người họ. Cũng xin đừng hỏi tại sao cậu ta có thể hiểu mấy thứ tiếng bản địa không trùng với ngôn ngữ quốc tế này . Là người đã sống nhiều kiếp , đi nhiều nơi nên có thế nói đó là gã biết nhiều thứ ngôn ngữ nhất trong cả bọn. Chưa kể vốn có nghề bẻ khóa cửa để trộm bánh ở mấy tiệm bánh ngọt nên cái ổ khóa hạng bét kia không là gì đối với Tuck. Cậu lấy cái bút bi trong túi áo ra , rồi cẩn thận mở khóa trong khi gây ra ít tiếng ồn nhất có thể. Mở được cánh cửa gỗ cọt kẹt ra , Tuck mới thấy một căn nhà tồi tàn tạm bợ chỉ hơn chút xíu so với cái chuồng heo , nhưng thôi cũng không còn cách nào khác - Tuck cố nén tiếng thở dài. Cậu ta liếc ngang nhìn dọc xung quanh , cho đến khi chắc chắn rằng xung quanh mình không có ai thì mới dìu Quinn vào trong nhà , đóng cửa lại. Quinn nặng nề hạ người xuống cái võng trong nhà mà đung đưa theo nhịp của nó. Thế rồi cứ thế cái thằng vốn đã quen được cưng chiều ấy nôn thốc nôn tháo ra sàn nhà những thứ đồ uống có cồn mà nó đã nốc biết bao ngày qua. Còn Tuck không nói không rằng bỏ lên nóc nhà ngồi một lúc. Nếu nó uống được nhiêu đó thì cũng không chết được - Tuck tặc lưỡi. Không phải là người có nhiều suy tư với bản tính hồn nhiên như Zack nên cậu ta lại có nhìn thật thực tế về tương lai trên bầu trời đầy sao kia. Tất cả những gì mà Tuck mong muốn là có thể sống một cuộc sống như những đứa bạn cùng chăng lứa. Có một gia đình có ba và mẹ , được đi học , chơi bóng rổ , vào đại học , lao vào đời kiếm tiền , lấy vợ rồi sinh vài cô cậu Tuck - con. Đời người chỉ cần có vậy chứ nào đâu cao sang gì. Cứ như vậy , Tuck ngồi trên đó và suy nghĩ về những vấn đề có phần hơi lớn hơn so với tuổi đời của mình , cho đến khi thấy có chai rượu đung đưa trước mặt mình <br />
<br />
Uống không ?<br />
<br />
Tuck gạt phắt chai rượu ra. Tuy được coi là nam tính cái thời còn đi học nhưng cậu ta lại là người kị rượu bia. Còn đối với một kẻ đã không còn gì để bám víu như Quinn thì việc mở chai rượu nấu lậu rồi cứ thế uống ừng ực một hơi hết nửa chai không là gì so với những chuyện nó đã trải qua. Không thể chịu đựng được hơn nữa, Tuck giật luôn cái chai trong tay Quinn rồi đổ thẳng rượu vào mặt bạn mình<br />
<br />
- Mày nhìn lại bản thân mày đi ! - Tuck lớn tiếng - Mày đã nghĩ cái quái gì khi đâm đầu vào mấy thứ chết người này hả ? Tao không cần biết mày đã được nuông chiều như thế nào , nhưng chẳng lẽ mày chấp nhận ngồi đây nhìn những kẻ khác lấy đi những thứ thuộc về mày ư <br />
<br />
- Của tao ? - Quinn đáp trả - Của tao hay là của cha tao ? Thời thế thay đổi rồi mày không thấy sao . Chẳng lẽ mày định cứ thế đâm đầu vào cái ngõ cụt bao nhiêu lần nữa đây ! <br />
<br />
Tuck hiểu nói chuyện với một kẻ đang say trong khi đang nổi cáu không khác gì tự mình đi phân trần mọi chuyện với cái đầu gối , nên phải đợi môt lúc sau cậu ta mới lại lên tiếng<br />
<br />
- Nếu tao nói rằng bọn tao sẽ làm mọi cách để đưa mày trở lại ngai vàng thì sao ?<br />
<br />
- Hừ ! - Quinn nhăn mặt - Có từng ấy người mà tụi mày muốn đánh gục hàng trăm binh đoàn đang ráo riết đi săn cái đầu của chúng mày hay sao ? Và lại nếu tao có giành lại được những thứ đã mất thì mày có muốn dí dao vào cổ tao sau khi mọi chuyện đã xong xuôi hay không ?<br />
<br />
- Zack đã trở thành một vị thần - Tuck đáp - Chưa kể giờ chúng tao đã có sẵn một binh đoàn tuy không đông nhưng cũng đủ để làm một trận ra trò. Tao biết mày và nó luôn xích mích với nhau , nhưng ít nhất hãy dẹp bỏ những bất đồng cá nhân sang một bên dù chỉ một lần được không ? Tao biết vẫn còn những Ác Thần theo phe cha mày vẫn đang chờ cơ hội để phụng sự mày. Sao mày không thử nhờ vả sự giúp đỡ của họ xem <br />
<br />
Quinn nghe cũng có vẻ suôi tai , nhưng nó cần suy nghĩ nhiều hơn. Chuyện này đã đi quá xa so với một cuộc chiến thông thường. Đây là chiến tranh , chỉ đi sai một nước cờ có thể sẽ vô tình lấy đi mạng sống của rất nhiều con người. Nhưng rồi nó đứng phắt dậy , lấy trong tay một khối cầu dịch chuyển giống hệt lần ở Den Of Evil ra<br />
<br />
- Tao sẽ giúp mày nốt lần này - Quinn mân mê khối cầu trong tay - Còn mọi chuyện chúng mày sẽ phải tự làm hết đấy !<br />
<br />
Quinn nói rồi mở một cánh cổng không gian màu đỏ rực dẫn đến địa ngục. Tuy không nói ra bằng lời nhưng Tuck cũng đủ hiểu<br />
<br />
Một liên minh đã được thành lập</span><br />
</span><br />
</span></blockquote>
]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote class="mycode_quote"><cite>Trích dẫn:</cite><span style="color: #333333;" class="mycode_color"><span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 28 : THE DEADLY ALLIANCE</span></span><br />
<br />
Trong khi ở nhà mọi chuyện đang rối tung lên thì chuyến hành trình của Tuck cũng tai ương không kém. Đây đã là hệ mặt trời thứ năm mà cậu ta đã đi qua , cũng đồng thời là gần nửa tháng Tuck chưa được gặp lại đồng đội. Chưa kể mỗi lần dịch chuyển không gian cậu ta lại phải hao một lượng lớn năng lực nội tại của cơ thể. Trông cậu ta gầy đi trông thấy , gương mặt bắt đầu hóp lại , mỗi ngày số tiền trên người cậu ta lại bớt dần . Giờ chỉ với chưa đến 100 đô , việc kéo dài cuộc hành trình mò kim đáy bể này quả thật là quá sức với cậu ta. Vậy là khi đang ở một phòng trọ nhỏ gần một khu chợ đông người qua lại ở Bat - đa , Tuck quyết định dừng lại một lúc . Cậu lấy cuốn sổ nhỏ trong cặp cùng với cây bút bi và bắt đầu phác thảo lại tấm bản đồ các hệ vũ trụ của Dave theo trí nhớ. Cậu ta đã tìm khắp những nơi có liên quan đến lửa , từ những lục địa nóng nhất trong vũ trụ , những hệ mặt trời nóng nực không có sự sống và thậm chí là những sa mạc với những bãi cát trải dài đến vô tận. Nhưng tất cả sự tìm kiếm ấy đều dẫn cậu ta đến một ngõ cụt giống nhau. Biết phải đi đâu để tìm một kẻ chán đời ngán ngẩm thời cuộc đang cần một cú hích để thúc đẩy bây giờ nhỉ ?<br />
<br />
Đúng lúc ấy dưới tầng một có tiếng đánh nhau , tiếng bát đua vỡ choang choang mà thậm chí đang ngồi trên tầng ba mà Tuck còn nghe thấy. Nhà trọ này cho người ở thuê ở tầng hai và tầng ba. Còn tầng một được dùng là quán rượu để phục vụ cho bọn vô công rồi nghề hay những người thỉnh thoảng cao hứng vào đây bỏ vài đồng để uống vài li. Chắc mấy chuyện thế này cũng hay xảy ra thôi mà - Tuck thoáng nghĩ rồi lại cắm đầu vào cuốn sổ trên tay. Thế nhưng tiếng nổ phát ra từ bình ga dưới nhà lại khiến cậu ta giật thót. Tâm trí Tuck răn đe cậu ta không nên đặt chân ra khỏi phòng để tránh những chuyện thị phi không đáng có , nhưng rồi có điều gì đó đã khiến Tuck mở cửa phòng bước từng bước cẩn trọng xuống nhà , tay mang theo cây bút bi để sẵn sàng biến nó thành cây trường thương mà cắm vào cuống họng kẻ nào cản đường mình. Thế rồi một cảnh tượng tan hoang xuất hiện trước mặt Tuck khi cậu ta đặt chân xuống đến nơi. Cả khu vực trước quầy rượu đã trở thành một biển lửa.Bàn ghế không có một cái nào còn nguyên vẹn , nằm lăn lóc khắp nơi như để khỏa lấp những chỗ trống trong quán rượu vậy. Cửa sổ bị bắn tung ra ngoài , vỡ nát thành nhiều mảnh vụn. Trong hay ngoài quán đều có mấy cái xác người đã chết cháy. Bên ngoài người ta bắt đầu tụ tập trước cửa quán , còn có mấy người vội chay đi báo công an. Nhưng lúc này Tuck không muốn tập trung vào điều đó. Đôi mắt cậu ta đang hướng về gã thanh niên mặc quần jean áo phông đen vẫn còn nguyên vẹn sau vụ nổ vừa rồi. Kẻ ấy đang lấy từng chai trên chạn rồi cứ thế uống cạn , mặc cho đồng lửa xung quanh đang dần bao kín lấy mình. Và chắc chắn không một Hỏa Thuật Sư nào khắp tam giới này giám làm điều ấy , trừ một người<br />
<br />
Quinn !<br />
<br />
Tuck lớn tiếng gọi bạn không chỉ để nói lên sự vui mừng khôn xiết trong lòng mình mà còn để nhắc nhở cái thằng đã chìm đắm trong men say ấy về hiểm họa ở ngay cạnh nó , nhưng đôi mắt tái dại đi của Quinn là đủ để Tuck phải vượt qua biển lửa , đấm thẳng vào đan điền khiến thằng bạn nát rượu của cậu ta ngất đi , rồi cõng cái thân hình nồng nặc mùi rượu ấy mà nhảy ra ngoài qua cái cửa sổ gần đó. Có tiếng còi xe cảnh sát và xe cứu hỏa đang tiến tới , không một chút đắn đo , Tuck vội kéo lê Tuck lên một cái xe máy cà tàng gần đó khi mọi người trong thị trấn vẫn đang tập trung vào vụ hỏa hoạn rồi cứ thế mà rong ruổi trên những thềm cát trải dài đến tít chân trời xa. Đi quá vội nên cậu ta đã quên luôn khối cầu dịch chuyển và những vật dụng cần thiết ở nhà trọ. Và khi trời đã nhá nhem tối và Quinn cũng đã dần tỉnh rượu thì cái xe máy cũng được nghỉ chân ở một thị trấn hẻo lánh. Tuck dìu bạn xuống xe ngồi bên vệ đường rồi mở nắp xe ra xem. Xăng trong xe không đủ đi quá ba cây số nữa , vậy chắc đêm nay phải trú nhờ ở đây thôi - Tuck nghĩ thầm. Thế rồi có một cuộc trò chuyện của hai người phụ nữ đi làm về khuya đã khiến cậu ta phải chú ý<br />
<br />
- Kì lạ nhỉ ? - Người đàn bà mập ú mặc bộ váy trắng quấn một chiếc khăn đỏ quay sang người bạn gầy còm nhom mặc bộ váy màu xanh của mình khi họ đi qua một ngôi nhà tạm với cánh cửa gỗ đang có dấu hiệu mục nát - Bà có biết mấy hôm nay Maurice đã đi không ?<br />
<br />
- Tôi chịu - Người kia nói - Chỉ thấy bà ấy bảo phải đi lên tỉnh vài ngày sẽ về , nhưng sao giờ chưa thấy về nhỉ ?<br />
<br />
Hai người phụ nữ cứ thế hỏi nhau qua lại như vậy , cho đến khi bóng họ đã dần khuất xa , Tuck mới rón rén bước đến trước căn nhà ấy. Hồi mới đến trần gian , Tuck cũng đã từng phải lăn lộn đủ nghề để kiếm sống. Từ rửa bát thuê , chạy bàn cho đến cả ăn cắp vặt , chưa có cay đắng và khổ cực nào mà cậu ta chưa từng trải qua. Do vậy Tuck nhanh chóng hiểu được căn nhà tạm này sẽ là nơi trú ẩn tốt cho cả hai người họ. Cũng xin đừng hỏi tại sao cậu ta có thể hiểu mấy thứ tiếng bản địa không trùng với ngôn ngữ quốc tế này . Là người đã sống nhiều kiếp , đi nhiều nơi nên có thế nói đó là gã biết nhiều thứ ngôn ngữ nhất trong cả bọn. Chưa kể vốn có nghề bẻ khóa cửa để trộm bánh ở mấy tiệm bánh ngọt nên cái ổ khóa hạng bét kia không là gì đối với Tuck. Cậu lấy cái bút bi trong túi áo ra , rồi cẩn thận mở khóa trong khi gây ra ít tiếng ồn nhất có thể. Mở được cánh cửa gỗ cọt kẹt ra , Tuck mới thấy một căn nhà tồi tàn tạm bợ chỉ hơn chút xíu so với cái chuồng heo , nhưng thôi cũng không còn cách nào khác - Tuck cố nén tiếng thở dài. Cậu ta liếc ngang nhìn dọc xung quanh , cho đến khi chắc chắn rằng xung quanh mình không có ai thì mới dìu Quinn vào trong nhà , đóng cửa lại. Quinn nặng nề hạ người xuống cái võng trong nhà mà đung đưa theo nhịp của nó. Thế rồi cứ thế cái thằng vốn đã quen được cưng chiều ấy nôn thốc nôn tháo ra sàn nhà những thứ đồ uống có cồn mà nó đã nốc biết bao ngày qua. Còn Tuck không nói không rằng bỏ lên nóc nhà ngồi một lúc. Nếu nó uống được nhiêu đó thì cũng không chết được - Tuck tặc lưỡi. Không phải là người có nhiều suy tư với bản tính hồn nhiên như Zack nên cậu ta lại có nhìn thật thực tế về tương lai trên bầu trời đầy sao kia. Tất cả những gì mà Tuck mong muốn là có thể sống một cuộc sống như những đứa bạn cùng chăng lứa. Có một gia đình có ba và mẹ , được đi học , chơi bóng rổ , vào đại học , lao vào đời kiếm tiền , lấy vợ rồi sinh vài cô cậu Tuck - con. Đời người chỉ cần có vậy chứ nào đâu cao sang gì. Cứ như vậy , Tuck ngồi trên đó và suy nghĩ về những vấn đề có phần hơi lớn hơn so với tuổi đời của mình , cho đến khi thấy có chai rượu đung đưa trước mặt mình <br />
<br />
Uống không ?<br />
<br />
Tuck gạt phắt chai rượu ra. Tuy được coi là nam tính cái thời còn đi học nhưng cậu ta lại là người kị rượu bia. Còn đối với một kẻ đã không còn gì để bám víu như Quinn thì việc mở chai rượu nấu lậu rồi cứ thế uống ừng ực một hơi hết nửa chai không là gì so với những chuyện nó đã trải qua. Không thể chịu đựng được hơn nữa, Tuck giật luôn cái chai trong tay Quinn rồi đổ thẳng rượu vào mặt bạn mình<br />
<br />
- Mày nhìn lại bản thân mày đi ! - Tuck lớn tiếng - Mày đã nghĩ cái quái gì khi đâm đầu vào mấy thứ chết người này hả ? Tao không cần biết mày đã được nuông chiều như thế nào , nhưng chẳng lẽ mày chấp nhận ngồi đây nhìn những kẻ khác lấy đi những thứ thuộc về mày ư <br />
<br />
- Của tao ? - Quinn đáp trả - Của tao hay là của cha tao ? Thời thế thay đổi rồi mày không thấy sao . Chẳng lẽ mày định cứ thế đâm đầu vào cái ngõ cụt bao nhiêu lần nữa đây ! <br />
<br />
Tuck hiểu nói chuyện với một kẻ đang say trong khi đang nổi cáu không khác gì tự mình đi phân trần mọi chuyện với cái đầu gối , nên phải đợi môt lúc sau cậu ta mới lại lên tiếng<br />
<br />
- Nếu tao nói rằng bọn tao sẽ làm mọi cách để đưa mày trở lại ngai vàng thì sao ?<br />
<br />
- Hừ ! - Quinn nhăn mặt - Có từng ấy người mà tụi mày muốn đánh gục hàng trăm binh đoàn đang ráo riết đi săn cái đầu của chúng mày hay sao ? Và lại nếu tao có giành lại được những thứ đã mất thì mày có muốn dí dao vào cổ tao sau khi mọi chuyện đã xong xuôi hay không ?<br />
<br />
- Zack đã trở thành một vị thần - Tuck đáp - Chưa kể giờ chúng tao đã có sẵn một binh đoàn tuy không đông nhưng cũng đủ để làm một trận ra trò. Tao biết mày và nó luôn xích mích với nhau , nhưng ít nhất hãy dẹp bỏ những bất đồng cá nhân sang một bên dù chỉ một lần được không ? Tao biết vẫn còn những Ác Thần theo phe cha mày vẫn đang chờ cơ hội để phụng sự mày. Sao mày không thử nhờ vả sự giúp đỡ của họ xem <br />
<br />
Quinn nghe cũng có vẻ suôi tai , nhưng nó cần suy nghĩ nhiều hơn. Chuyện này đã đi quá xa so với một cuộc chiến thông thường. Đây là chiến tranh , chỉ đi sai một nước cờ có thể sẽ vô tình lấy đi mạng sống của rất nhiều con người. Nhưng rồi nó đứng phắt dậy , lấy trong tay một khối cầu dịch chuyển giống hệt lần ở Den Of Evil ra<br />
<br />
- Tao sẽ giúp mày nốt lần này - Quinn mân mê khối cầu trong tay - Còn mọi chuyện chúng mày sẽ phải tự làm hết đấy !<br />
<br />
Quinn nói rồi mở một cánh cổng không gian màu đỏ rực dẫn đến địa ngục. Tuy không nói ra bằng lời nhưng Tuck cũng đủ hiểu<br />
<br />
Một liên minh đã được thành lập</span><br />
</span><br />
</span></blockquote>
]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[God's Guardians - Chapter 27 : Strategy]]></title>
			<link>https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-27-Strategy--1531.html</link>
			<pubDate>Mon, 10 Aug 2015 18:08:04 +0800</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://community.diablo2vn.com/member.php?action=profile&uid=2115">Street Boy Bach</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-27-Strategy--1531.html</guid>
			<description><![CDATA[<span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="color: #ffffff;" class="mycode_color"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 27 : STRATEGY</span></span></span></span><br />
<br />
<span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font"><br />
Zack mở đôi mắt nặng trĩu đón một ngày mới lên khi nắng mới chỉ lấp ló sau bụi dâu dại sau nhà. Cậu đứng dậy uể oải vươn vai , cắp cuốn sổ màu xanh vào nách rồi xuống nhà. Lúc ấy mới chỉ tầm năm giờ hơn , nhưng Tyrael đã bắt đầu một ngày mới của mình bằng cách tạo lập một lớp bảo vệ xoay quanh khu nhà. Ông đứng giữa sân , hai chân rộng bằng vai, tay vươn lên trời xanh, mồm lẩm nhẩm thứ thần chú gì đó. Trong bộ quần áo ngủ và thân xác của ông già sáu mươi mà làm vậy thì chắc người khác tưởng rằng sư phụ bị thần kinh mất - Zack nghĩ thầm. Nhưng rồi có một giọng nói vang lên sau lưng cậu ta khiến toàn bộ sự lố bịch ấy phải dừng lại :<br />
<br />
- Ông làm ơn đi được không ? Mới bảnh mắt ra mà đã .. - Đó là Dave - Và lại càng bảo hộ thế thì càng nguy hiểm hơn đấy !<br />
<br />
Trên người Dave lúc ấy chỉ có thứ vải che thân duy nhất là cái quần cộc màu đỏ có hình chuột Mickey trên đó. Nhưng nhờ vậy Zack mới hiểu cậu đang tham gia một cuộc chiến có thể thấy trước kết quả thảm bại trên tinh trường. Đó là một cơ thể có thể khiến mặt trời đang ló dần lên phải chui rúc về màn đêm của nó vì xấu hổ. Từng ánh nắng chiếu đến cơ thể anh ta như làm nổi bật lên những thớ cơ , từng múi bụng trên cơ thể anh ta. Thậm chí đến cả Tyrael Trai Tráng cũng khó mà bằng được. Dave ra khu sân sau rồi bắt đầu bài tập nâng tạ quen thuộc hằng ngày của mình. Trong khi anh ta nâng cái tạ 20 cân như không thì Zack còn đang thở hộc phở với cái tạ hai cân kia. Lúc ấy mọi người cũng bắt đầu trở dậy.Đúng sáu giờ , bàn ăn sáng đã tập trung đủ người. Dave ngồi cạnh Sheila , tay anh vòng qua sau eo cô , nhưng Sheila khôn khéo tránh né những hành động thân mật của bạn trai trước mặt Zack. Cô không muốn chàng ngố kia phải cảm thấy khó xử . Thấy vậy , những người khác cũng không nói gì. Bữa ăn đầu tiên trong ngày , nguồn năng lượng của một ngày mới được tiếp vào người họ thật nặng nề. Riêng Atlantis thì mè nheo đòi Zack bón cho cô bé ăn với cái lí luận là " Em bé nhất nhà anh phải xúc cho em ăn ! ". Cả Zack lẫn Sheila đều tránh nhìn mặt nhau, mà nếu có cũng chỉ nói dăm ba câu rồi lại cắm mặt vào bát súp trước mặt mình.<br />
<br />
Sau bữa sáng , tất cả ra phòng khách để lên kế hoạch cho tương lai sau này :<br />
<br />
- Thế này nhé ! - Dave trải một tấm bản đồ làm từ da cừu lên cái bàn gỗ - Đây là nơi chúng ta đang ở - Anh chỉ vào một hệ mặt trời nằm ở giữa bản đồ trong muôn vàn cái hệ mặt trời trên đó - Năm xưa , vì không muốn thảm bại dưới tay các chiến thần , nên Diablo đã tạo ra những vũ trụ song song khác nhau để tìm cách hạ gục những kẻ muốn chém đầu hắn. Và nơi các bạn đang đứng là nơi duy nhất hắn đã thành công.<br />
<br />
- Vậy là chúng ta ở vũ trụ này đã biến mất phải không ? - Atlantis hỏi<br />
<br />
Dave chỉ nhẹ nhàng gật đầu<br />
<br />
Tất cả - Trừ ba vị thần đã nghìn tuổi - đều ngạc nhiên hết sức. Không ai có thể ngờ rằng Chúa Trời không phải kẻ tạo ra sự sống mà chính là Chúa Quỉ. Nhưng cũng thật may mắn , kẻ duy nhất biết cách khiến họ biến mất khỏi thế giới này đã đem theo nó xuống mồ từ hồi nào. Và trong khi mọi người vẫn đang mắt chữ O mồm chứ A thì Zack đã vội lên tiếng :<br />
<br />
- Vậy lính của anh đang ở đâu ?<br />
<br />
Dave chỉ tay về phía một hệ mặt trời khác ở khu vực gần nhất với cả Ngục Giới và Thiên Đàng. Chưa kể từ nơi cậu đang ở đến đó cũng không gặp quá nhiều trở ngại.Tốt ! - Zack nghĩ thầm - Tuy ở thế gọng kìm nhưng chỉ cần chiếm được địa bàn của một trong hai phe thì chắc chắn là ta sẽ có lợi thế. Nhưng trong khi Zack vẫn đang mông lung với những kế hoạch đang nảy ra trong đầu thì Brad lại một lần nữa hất một gáo nước lạnh vào cậu ta :<br />
<br />
- Tỉnh lại đi ! - Lâu lắm rồi Brad mới lại lớn tiếng như thế - Cậu nghĩ rằng chỉ với từng này lính mà có thể đấu lại với hai thế lực lớn nhất toàn vũ trụ hay sao ? Từng này lính của ta chỉ bằng một tiểu đoàn mà thôi ! Cậu hiểu chứ ?<br />
<br />
Zack suy nghĩ một lúc. Cậu muốn nghe thêm ý kiến từ các đồng đội<br />
<br />
- Theo tao thì thế này - Tuck vừa nói vừa lấy cây bút chì trong tay chỉ dọc bản đồ - Chúng ta sẽ chia lính ra các vùng khác nhau. Làm như vậy vừa bảo toàn lực lượng, phù hợp với tình hình hiện tại. Chưa kể ta có thể tuyển mộ thêm lính nữa !<br />
<br />
- Tao không đồng ý ! - Kevin nói bằng cái giọng nghiêm túc trước nay chưa từng thấy - Làm như vậy không khác nào tự sát. Chưa kể ta chưa biết chất lượng lính hiện tại như thế nào kia mà<br />
<br />
Mọi người bắt đầu tranh luận rôm rả ,trừ Brad , Tyrael và Dave. Việc họ lún sâu thế này là đủ. Từ giờ mọi việc sẽ phụ thuộc vào tay của giới trẻ. Atlantis thì ngồi một góc với cốc sô cô la nóng. Mấy chuyện này quá lớn so với cô bé. Còn Sheila đang tìm mọi cách để im lặng. Mọi tiếng động của cô bây giờ chỉ khiến Zack cảm thấy rối hơn mà thôi. Và chỉ đến lúc cuộc tranh luận săp trở thành cuộc tranh cãi đến nơi thì cậu ta buộc phải lên tiếng<br />
<br />
- Đủ rồi đấy ! - Zack lớn tiếng , giờ thì kẻ mạnh nhất là kẻ có quyền - Chúng ta sẽ tổng tiến công , nhưng không phải bây giờ. Brad nói đúng ! Phát động chiến tranh lúc này không phải lúc. Thiên Đàng và Địa Ngục đã bắt tay với nhau và giờ chúng ta không khác gì món ăn trên đĩa. Muốn làm việc lớn giờ chắc có lẽ.... - Zack thở dài<br />
<br />
Tuck hiểu ngay. Bởi kẻ mà Zack sắp nói tới là kẻ có nhiều bất đồng nhất với tay thần mới nở ấy. Không nói gì , cậu ta về phòng lấy vũ khí, sắp đồ vào cặp , thay quần áo và bất cứ hành động nào khác của một người sắp đi xa. Và khi được hỏi , cậu ta chỉ nhẹ nhàng trả lời<br />
<br />
Tao chỉ làm những việc mà thằng Zack cần mà thôi !<br />
<br />
Nói rồi Tuck đem theo một khối cầu dịch chuyển rồi biến mất. Trong khi ấy , Zack chỉ nhẹ nhàng quay trở về chiếc bàn gỗ. Mắt không rời tấm bản đồ. Trong đầu cậu ta đang có một kế hoạch nào đó.<br />
<br />
Ngày ấy sắp đến rồi !</span></span></span></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="color: #ffffff;" class="mycode_color"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 27 : STRATEGY</span></span></span></span><br />
<br />
<span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font"><br />
Zack mở đôi mắt nặng trĩu đón một ngày mới lên khi nắng mới chỉ lấp ló sau bụi dâu dại sau nhà. Cậu đứng dậy uể oải vươn vai , cắp cuốn sổ màu xanh vào nách rồi xuống nhà. Lúc ấy mới chỉ tầm năm giờ hơn , nhưng Tyrael đã bắt đầu một ngày mới của mình bằng cách tạo lập một lớp bảo vệ xoay quanh khu nhà. Ông đứng giữa sân , hai chân rộng bằng vai, tay vươn lên trời xanh, mồm lẩm nhẩm thứ thần chú gì đó. Trong bộ quần áo ngủ và thân xác của ông già sáu mươi mà làm vậy thì chắc người khác tưởng rằng sư phụ bị thần kinh mất - Zack nghĩ thầm. Nhưng rồi có một giọng nói vang lên sau lưng cậu ta khiến toàn bộ sự lố bịch ấy phải dừng lại :<br />
<br />
- Ông làm ơn đi được không ? Mới bảnh mắt ra mà đã .. - Đó là Dave - Và lại càng bảo hộ thế thì càng nguy hiểm hơn đấy !<br />
<br />
Trên người Dave lúc ấy chỉ có thứ vải che thân duy nhất là cái quần cộc màu đỏ có hình chuột Mickey trên đó. Nhưng nhờ vậy Zack mới hiểu cậu đang tham gia một cuộc chiến có thể thấy trước kết quả thảm bại trên tinh trường. Đó là một cơ thể có thể khiến mặt trời đang ló dần lên phải chui rúc về màn đêm của nó vì xấu hổ. Từng ánh nắng chiếu đến cơ thể anh ta như làm nổi bật lên những thớ cơ , từng múi bụng trên cơ thể anh ta. Thậm chí đến cả Tyrael Trai Tráng cũng khó mà bằng được. Dave ra khu sân sau rồi bắt đầu bài tập nâng tạ quen thuộc hằng ngày của mình. Trong khi anh ta nâng cái tạ 20 cân như không thì Zack còn đang thở hộc phở với cái tạ hai cân kia. Lúc ấy mọi người cũng bắt đầu trở dậy.Đúng sáu giờ , bàn ăn sáng đã tập trung đủ người. Dave ngồi cạnh Sheila , tay anh vòng qua sau eo cô , nhưng Sheila khôn khéo tránh né những hành động thân mật của bạn trai trước mặt Zack. Cô không muốn chàng ngố kia phải cảm thấy khó xử . Thấy vậy , những người khác cũng không nói gì. Bữa ăn đầu tiên trong ngày , nguồn năng lượng của một ngày mới được tiếp vào người họ thật nặng nề. Riêng Atlantis thì mè nheo đòi Zack bón cho cô bé ăn với cái lí luận là " Em bé nhất nhà anh phải xúc cho em ăn ! ". Cả Zack lẫn Sheila đều tránh nhìn mặt nhau, mà nếu có cũng chỉ nói dăm ba câu rồi lại cắm mặt vào bát súp trước mặt mình.<br />
<br />
Sau bữa sáng , tất cả ra phòng khách để lên kế hoạch cho tương lai sau này :<br />
<br />
- Thế này nhé ! - Dave trải một tấm bản đồ làm từ da cừu lên cái bàn gỗ - Đây là nơi chúng ta đang ở - Anh chỉ vào một hệ mặt trời nằm ở giữa bản đồ trong muôn vàn cái hệ mặt trời trên đó - Năm xưa , vì không muốn thảm bại dưới tay các chiến thần , nên Diablo đã tạo ra những vũ trụ song song khác nhau để tìm cách hạ gục những kẻ muốn chém đầu hắn. Và nơi các bạn đang đứng là nơi duy nhất hắn đã thành công.<br />
<br />
- Vậy là chúng ta ở vũ trụ này đã biến mất phải không ? - Atlantis hỏi<br />
<br />
Dave chỉ nhẹ nhàng gật đầu<br />
<br />
Tất cả - Trừ ba vị thần đã nghìn tuổi - đều ngạc nhiên hết sức. Không ai có thể ngờ rằng Chúa Trời không phải kẻ tạo ra sự sống mà chính là Chúa Quỉ. Nhưng cũng thật may mắn , kẻ duy nhất biết cách khiến họ biến mất khỏi thế giới này đã đem theo nó xuống mồ từ hồi nào. Và trong khi mọi người vẫn đang mắt chữ O mồm chứ A thì Zack đã vội lên tiếng :<br />
<br />
- Vậy lính của anh đang ở đâu ?<br />
<br />
Dave chỉ tay về phía một hệ mặt trời khác ở khu vực gần nhất với cả Ngục Giới và Thiên Đàng. Chưa kể từ nơi cậu đang ở đến đó cũng không gặp quá nhiều trở ngại.Tốt ! - Zack nghĩ thầm - Tuy ở thế gọng kìm nhưng chỉ cần chiếm được địa bàn của một trong hai phe thì chắc chắn là ta sẽ có lợi thế. Nhưng trong khi Zack vẫn đang mông lung với những kế hoạch đang nảy ra trong đầu thì Brad lại một lần nữa hất một gáo nước lạnh vào cậu ta :<br />
<br />
- Tỉnh lại đi ! - Lâu lắm rồi Brad mới lại lớn tiếng như thế - Cậu nghĩ rằng chỉ với từng này lính mà có thể đấu lại với hai thế lực lớn nhất toàn vũ trụ hay sao ? Từng này lính của ta chỉ bằng một tiểu đoàn mà thôi ! Cậu hiểu chứ ?<br />
<br />
Zack suy nghĩ một lúc. Cậu muốn nghe thêm ý kiến từ các đồng đội<br />
<br />
- Theo tao thì thế này - Tuck vừa nói vừa lấy cây bút chì trong tay chỉ dọc bản đồ - Chúng ta sẽ chia lính ra các vùng khác nhau. Làm như vậy vừa bảo toàn lực lượng, phù hợp với tình hình hiện tại. Chưa kể ta có thể tuyển mộ thêm lính nữa !<br />
<br />
- Tao không đồng ý ! - Kevin nói bằng cái giọng nghiêm túc trước nay chưa từng thấy - Làm như vậy không khác nào tự sát. Chưa kể ta chưa biết chất lượng lính hiện tại như thế nào kia mà<br />
<br />
Mọi người bắt đầu tranh luận rôm rả ,trừ Brad , Tyrael và Dave. Việc họ lún sâu thế này là đủ. Từ giờ mọi việc sẽ phụ thuộc vào tay của giới trẻ. Atlantis thì ngồi một góc với cốc sô cô la nóng. Mấy chuyện này quá lớn so với cô bé. Còn Sheila đang tìm mọi cách để im lặng. Mọi tiếng động của cô bây giờ chỉ khiến Zack cảm thấy rối hơn mà thôi. Và chỉ đến lúc cuộc tranh luận săp trở thành cuộc tranh cãi đến nơi thì cậu ta buộc phải lên tiếng<br />
<br />
- Đủ rồi đấy ! - Zack lớn tiếng , giờ thì kẻ mạnh nhất là kẻ có quyền - Chúng ta sẽ tổng tiến công , nhưng không phải bây giờ. Brad nói đúng ! Phát động chiến tranh lúc này không phải lúc. Thiên Đàng và Địa Ngục đã bắt tay với nhau và giờ chúng ta không khác gì món ăn trên đĩa. Muốn làm việc lớn giờ chắc có lẽ.... - Zack thở dài<br />
<br />
Tuck hiểu ngay. Bởi kẻ mà Zack sắp nói tới là kẻ có nhiều bất đồng nhất với tay thần mới nở ấy. Không nói gì , cậu ta về phòng lấy vũ khí, sắp đồ vào cặp , thay quần áo và bất cứ hành động nào khác của một người sắp đi xa. Và khi được hỏi , cậu ta chỉ nhẹ nhàng trả lời<br />
<br />
Tao chỉ làm những việc mà thằng Zack cần mà thôi !<br />
<br />
Nói rồi Tuck đem theo một khối cầu dịch chuyển rồi biến mất. Trong khi ấy , Zack chỉ nhẹ nhàng quay trở về chiếc bàn gỗ. Mắt không rời tấm bản đồ. Trong đầu cậu ta đang có một kế hoạch nào đó.<br />
<br />
Ngày ấy sắp đến rồi !</span></span></span></span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[God's Guardians - Chapter 26 : Pain And Gain]]></title>
			<link>https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-26-Pain-And-Gain--1510.html</link>
			<pubDate>Mon, 03 Aug 2015 18:29:51 +0800</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://community.diablo2vn.com/member.php?action=profile&uid=2115">Street Boy Bach</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-26-Pain-And-Gain--1510.html</guid>
			<description><![CDATA[<span style="color: #ffffff;" class="mycode_color"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 26 : PAIN AND GAIN</span></span></span></span><br />
</span><br />
<br />
<br />
<span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="color: #ffffff;" class="mycode_color"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font"><br />
Không gian xung quanh bỗng tối sầm lại. Một màn đêm đen bao quanh như đưa cả Zack và Chernobog đến một vùng đất vô tận nào đó. Nơi ấy tối đen như tâm địa của đôi mắt màu tím trong đêm đang nhìn về phía Zack. Cả hai người họ không nhìn thấy mặt nhau , mà chỉ qua hai đôi mắt một đen một tím đang nhìn về phía nhau khiến không khí thật ngột ngạt và căng thẳng , cho đến khi có những lời đầu tiên phát ra từ đôi mắt mang màu của hắc ám<br />
<br />
- Dù thế nào thì cũng phải chúc mừng cậu vì đã được đứng cùng hàng ngũ với tôi - Có tiếng cười nhạt - Và nếu không phiền thì cậu hãy nhìn xung quanh xem !<br />
<br />
Zack thấy lạ. Cách xưng hô này khác hẳn với tên chủ nhà ngục lạnh lùng mà cậu đã gặp lần trước. Phải chăng đây là một cái bẫy khác ? Nhưng rồi một bàn tay quen thuộc và có chút gì đó lạnh lẽo đặt lên vai Zack khiến cậu phải giật mình<br />
<br />
Brad ?<br />
<br />
Một gương mặt hiện ra trên cái đèn lồng le lói trước mặt Zack. Không thể sai vào đâu được ! Đó chính là cái tay bí ẩn xuất quỉ nhập thần đã khiến cậu ta phải đau đầu biết bao lâu nay trong bộ quần áo cũng quen thuộc không kém. Và sau lưng gương mặt quen thuộc ấy là những con người quen thuộc khác dần bước ra khỏi bóng tối<br />
<br />
- Sheila ? Atlantis ? Tuck ? Harold ... Làm sao mà.... - Zack ngỡ ngàng<br />
<br />
- Kể cả khi đã thành thần mà con vẫn ngô nghê nhỉ ? - Một giọng nói vang lên <br />
<br />
- Sư phụ ?! - Zack quay đầu lại - Tất cả chuyện này là sao chứ ? Con không hiểu .... Chẳng lẽ cái gã này là....<br />
<br />
Zack thấy lúng túng như gà mắc tóc. Lâu lắm rồi cậu ta mới lại thấy rối như tơ vò thế này. Mọi chuyện thay đổi quá nhanh và đột ngột. Và để " thông não " cho tên ngố này , Brad đành phải lên tiếng :<br />
<br />
- Chernobog là nội ứng của tôi và Tyrael - Brad nhẹ nhàng giải thích - Đây là một vũ trụ song song dưới sự quản lí của cậu ta nên giờ chúng ta tạm an toàn vào lúc này. Chính cậu ta đã cứu Harold trong vụ tai nạn , đưa tôi về đây và dùng thuật gia tốc thời gian để tôi có thể lớn nhanh cho kịp vụ này. Tiếc là giờ Dave lộ vỏ bọc , tình hình sẽ rắc rối nhiều đấy .<br />
<br />
- Vậy trong tay anh hiện tại có bao nhiêu lính ? - Zack hỏi Dave<br />
<br />
- Khoảng hai vạn - Dave đáp <br />
<br />
Tất cả mọi người đều sững sờ. Zack thường ngày giờ phải đang ríu rít ôm tất cả mọi người và nói liên tục để thay cho niềm vui không tả nổi của mình. Nhưng không , có gì đó hình như đang trưởng thành bên trong con người cậu trai mới lớn này. Điều bất ngờ này khiến cả người được coi là không cảm xúc như Brad cũng phải nhíu mày , nhưng rồi cậu ta lại nở một nụ cười. Đến lúc này tất cả đều sẽ phải trưởng thành hơn so với tuổi đời của chính bản thân mình. Giờ không phải là lúc để ngồi yên và ngơ ngác nữa , phải hành động để nhanh chóng lập lại trật tự cho cái thế giới trong ngoài lẫn lộn này. Dave có lẽ cũng hiểu điều đó, nên chỉ với một cái búng tay, khung cảnh xung quanh họ đã thay đổi hoàn toàn<br />
<br />
Hay quá ! Về đến nhà rồi !<br />
<br />
Vẫn như mọi khi , Atlantis là người phản ứng nhanh nhất trước mọi tình huống. Đúng thế ! Đây là căn nhà ven hồ nơi Zack đã từng cùng các đồng đội đặt nền móng đầu tiên cho cuộc chiến này. Nhưng có gì đó thật khác biệt , như thể đây không phải nhà mình vậy ! Dù mọi vật vẫn ở đúng vị trí của nó và cái mùi hoa nhài trong vườn đang vờn quanh khứu giác của cậu ta thì có gì đó vẫn không ổn. Trên gương mặt những người khác cũng có cái cảm giác này , chỉ có điều họ chưa lên tiếng<br />
<br />
- Đừng lo ! - Dave nói - Đây là một vũ trụ song song khác. Ít nhất chúng ta cũng sẽ an toàn được một thời gian. Mọi người đợi ở đây nhé , tôi phải đi làm chút việc riêng đã !<br />
<br />
Dave nói rồi biến mất một cách thần bí như cái cách mà anh ta đã xuất hiện. Và trong khi mọi người đang chuẩn bị vào nhà tắm rửa thay quần áo , thì Zack đã nhìn thấy trên gương mặt của Sheila một sự lo lắng và nuối tiếc nào đó. Nhưng đáng ra sự nuối tiếc ấy phải là của cậu ta mới đúng. Một khi đã hiểu những việc Dave làm , Sheila sẽ cởi bỏ tấm áo choàng gai của mình để làm lành với anh ta , và thế là mọi cánh cửa sẽ lại đóng sập với Zack. Cậu đã hi vọng rất nhiều và bây giờ là một cái tát thật đau. Cái tát ấy như đã khiến cậu ta phải chết lặng. Nhưng rồi Atlantis ngay lập tức kéo cậu ta vào trong nhà rồi mè nheo đòi anh trai nấu cho cô bé ăn. Zack bước đi nhưng đầu cậu vẫn ngoảnh lại để nhìn người con gái với mái tóc dài xõa ngang vai mang mùi hương của mùa thu đang đưa ánh nhìn vào vô tận và trong thâm tâm có bao điều muốn nói. Còn với chàng trai nhút nhát ấy , cậu ta giận chính mình vì đã ngỏ lời yêu người con gái của mình vào cái thời điểm sai lầm ấy. Zack hiểu cô gái ấy giờ đang khó xử lắm , nhưng liệu cô có biết rằng sóng gió trong lòng chàng trai ấy đang nổi lên như thế nào hay không ?<br />
<br />
Còn đối với Sheila , lúc này cô đang đứng giữa hai ngả đường. Cô đã biết trái tim cô sẽ đi về đâu, nhưng làm sao để bảo vệ người con trai mới lần đầu bước vào tình trường kia khỏi những tổn thương của tình đầu ? Dẫu biết rằng con người ta hiếm khi có thể thành công với mối tình đầu tiên , dù họ có chân thành đến đâu. Thời gian có thể làm lành một trái tim tan vỡ , người ta vẫn nói thế , nhưng liệu nó có thể lấp đầy lỗ hổng của những yêu thương đã trao đi ?<br />
<br />
Trong bữa tối , cả Zack và Sheila đều không nói một câu, mặc cho những câu đùa tếu của Harold và Kevin có đáng cười đến mức nào. Zack cố ăn vài miếng , nhưng cảm xúc lúc ấy thật như một vật cản nơi cuống họng cậu ta. Không nói gì , Zack chỉ nhẹ nhàng buông bát đũa rồi bỏ ra ngoài. Từ lúc ấy , không khí có phần lắng xuống. Phải sau bữa ăn , Sheila mới mò lên tìm Zack trên mái nhà , nơi cậu ta có thể yên tĩnh mỗi khi có chuyện không vui. Và dưới bầu trời của sao và trăng nơi ngoại ô vắng vẻ , cô đã thấy một chàng trai đeo tai nghe đang ngủ gật với một cuốn sổ màu xanh để bên cạnh mình. Thường thì Sheila không bao giờ có thói quen xem trộm đồ của người khác , nhưng có gì đó đã khiến cô lật mở cuốn sổ ấy<br />
<br />
Đó là một câu chuyện mà Zack đang viết dở<br />
<br />
Sheila cảm thấy hơi ngạc nhiên , cô mỉm cười với chàng trai đang ngủ bên cạnh mình. Nhưng hơn hết là vì những con chữ đẹp và ngay ngắn trên những trang giấy kèm trên đó là những vết ướt còn mới nguyên. Cô đã giành cả đêm để nghiền hết những câu cú trong cuốn sổ ấy. Đó là câu chuyện về một chàng trai người Đức yêu thầm cô bạn thân người Nga là sinh viên trao đổi quốc tế , nhưng rồi vì chuyện riêng , cô phải trở về quê nhà. Mùa đông năm ấy , sau khi hoàn tất mọi việc , anh định đến thăm cô mà không báo trước như một món quà bất ngờ và cũng để ngỏ lời yêu cô. Nhưng những trắc trở liên tục ập đến trên con đường tìm đến hạnh phúc của anh. Xe hỏng , lỡ chuyến bay , tàu không hoạt động. Và trong lúc ấy , anh đã quyết định làm một điều táo bạo : Anh sẽ đi bộ từ nhà mình ở gần biên giới Đức đến Moscow. Mặc cho trời lạnh đến đâu , khó khăn đến nhường nào , những người qua đường đều nhìn thấy trên gương mặt chàng trai ấy sự lạc quan và những câu hát cứ thường trực trên môi<br />
<br />
And I need you<br />
And I miss you<br />
And now I wonder....<br />
<br />
If I could fall<br />
Into the sky<br />
Do you think time<br />
Would pass me by<br />
'Cause you know I'd walk<br />
A thousand miles<br />
If I could<br />
Just see you<br />
Tonight<br />
<br />
Cuối cùng chàng trai ấy cũng đến được nhà cô gái. Hôm ấy là ngày cuối cùng của một năm cũ , và cũng để báo cho anh biết rằng : Cô đã có bạn trai<br />
<br />
Suy sụp , nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ bỏ cuộc. Chàng trai ấy đã tranh đấu rất nhiều vì người con gái của mình. Nhưng câu chuyện mới chỉ dừng lại khi người yêu của cô gái chấp nhận lùi bước. Kèm theo đó là những trang giấy đang thấm đẫm nước mắt. Và trước khi xuống nhà vào lúc tảng sáng , Sheila không quên xé đi một trang trong cuốn sổ của Zack rồi bỏ vào túi áo. Trên tờ giấy ấy có ghi<br />
<br />
Chương 26 : Hạnh Phúc </span></span></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="color: #ffffff;" class="mycode_color"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 26 : PAIN AND GAIN</span></span></span></span><br />
</span><br />
<br />
<br />
<span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="color: #ffffff;" class="mycode_color"><span style="font-family: Tahoma;" class="mycode_font"><br />
Không gian xung quanh bỗng tối sầm lại. Một màn đêm đen bao quanh như đưa cả Zack và Chernobog đến một vùng đất vô tận nào đó. Nơi ấy tối đen như tâm địa của đôi mắt màu tím trong đêm đang nhìn về phía Zack. Cả hai người họ không nhìn thấy mặt nhau , mà chỉ qua hai đôi mắt một đen một tím đang nhìn về phía nhau khiến không khí thật ngột ngạt và căng thẳng , cho đến khi có những lời đầu tiên phát ra từ đôi mắt mang màu của hắc ám<br />
<br />
- Dù thế nào thì cũng phải chúc mừng cậu vì đã được đứng cùng hàng ngũ với tôi - Có tiếng cười nhạt - Và nếu không phiền thì cậu hãy nhìn xung quanh xem !<br />
<br />
Zack thấy lạ. Cách xưng hô này khác hẳn với tên chủ nhà ngục lạnh lùng mà cậu đã gặp lần trước. Phải chăng đây là một cái bẫy khác ? Nhưng rồi một bàn tay quen thuộc và có chút gì đó lạnh lẽo đặt lên vai Zack khiến cậu phải giật mình<br />
<br />
Brad ?<br />
<br />
Một gương mặt hiện ra trên cái đèn lồng le lói trước mặt Zack. Không thể sai vào đâu được ! Đó chính là cái tay bí ẩn xuất quỉ nhập thần đã khiến cậu ta phải đau đầu biết bao lâu nay trong bộ quần áo cũng quen thuộc không kém. Và sau lưng gương mặt quen thuộc ấy là những con người quen thuộc khác dần bước ra khỏi bóng tối<br />
<br />
- Sheila ? Atlantis ? Tuck ? Harold ... Làm sao mà.... - Zack ngỡ ngàng<br />
<br />
- Kể cả khi đã thành thần mà con vẫn ngô nghê nhỉ ? - Một giọng nói vang lên <br />
<br />
- Sư phụ ?! - Zack quay đầu lại - Tất cả chuyện này là sao chứ ? Con không hiểu .... Chẳng lẽ cái gã này là....<br />
<br />
Zack thấy lúng túng như gà mắc tóc. Lâu lắm rồi cậu ta mới lại thấy rối như tơ vò thế này. Mọi chuyện thay đổi quá nhanh và đột ngột. Và để " thông não " cho tên ngố này , Brad đành phải lên tiếng :<br />
<br />
- Chernobog là nội ứng của tôi và Tyrael - Brad nhẹ nhàng giải thích - Đây là một vũ trụ song song dưới sự quản lí của cậu ta nên giờ chúng ta tạm an toàn vào lúc này. Chính cậu ta đã cứu Harold trong vụ tai nạn , đưa tôi về đây và dùng thuật gia tốc thời gian để tôi có thể lớn nhanh cho kịp vụ này. Tiếc là giờ Dave lộ vỏ bọc , tình hình sẽ rắc rối nhiều đấy .<br />
<br />
- Vậy trong tay anh hiện tại có bao nhiêu lính ? - Zack hỏi Dave<br />
<br />
- Khoảng hai vạn - Dave đáp <br />
<br />
Tất cả mọi người đều sững sờ. Zack thường ngày giờ phải đang ríu rít ôm tất cả mọi người và nói liên tục để thay cho niềm vui không tả nổi của mình. Nhưng không , có gì đó hình như đang trưởng thành bên trong con người cậu trai mới lớn này. Điều bất ngờ này khiến cả người được coi là không cảm xúc như Brad cũng phải nhíu mày , nhưng rồi cậu ta lại nở một nụ cười. Đến lúc này tất cả đều sẽ phải trưởng thành hơn so với tuổi đời của chính bản thân mình. Giờ không phải là lúc để ngồi yên và ngơ ngác nữa , phải hành động để nhanh chóng lập lại trật tự cho cái thế giới trong ngoài lẫn lộn này. Dave có lẽ cũng hiểu điều đó, nên chỉ với một cái búng tay, khung cảnh xung quanh họ đã thay đổi hoàn toàn<br />
<br />
Hay quá ! Về đến nhà rồi !<br />
<br />
Vẫn như mọi khi , Atlantis là người phản ứng nhanh nhất trước mọi tình huống. Đúng thế ! Đây là căn nhà ven hồ nơi Zack đã từng cùng các đồng đội đặt nền móng đầu tiên cho cuộc chiến này. Nhưng có gì đó thật khác biệt , như thể đây không phải nhà mình vậy ! Dù mọi vật vẫn ở đúng vị trí của nó và cái mùi hoa nhài trong vườn đang vờn quanh khứu giác của cậu ta thì có gì đó vẫn không ổn. Trên gương mặt những người khác cũng có cái cảm giác này , chỉ có điều họ chưa lên tiếng<br />
<br />
- Đừng lo ! - Dave nói - Đây là một vũ trụ song song khác. Ít nhất chúng ta cũng sẽ an toàn được một thời gian. Mọi người đợi ở đây nhé , tôi phải đi làm chút việc riêng đã !<br />
<br />
Dave nói rồi biến mất một cách thần bí như cái cách mà anh ta đã xuất hiện. Và trong khi mọi người đang chuẩn bị vào nhà tắm rửa thay quần áo , thì Zack đã nhìn thấy trên gương mặt của Sheila một sự lo lắng và nuối tiếc nào đó. Nhưng đáng ra sự nuối tiếc ấy phải là của cậu ta mới đúng. Một khi đã hiểu những việc Dave làm , Sheila sẽ cởi bỏ tấm áo choàng gai của mình để làm lành với anh ta , và thế là mọi cánh cửa sẽ lại đóng sập với Zack. Cậu đã hi vọng rất nhiều và bây giờ là một cái tát thật đau. Cái tát ấy như đã khiến cậu ta phải chết lặng. Nhưng rồi Atlantis ngay lập tức kéo cậu ta vào trong nhà rồi mè nheo đòi anh trai nấu cho cô bé ăn. Zack bước đi nhưng đầu cậu vẫn ngoảnh lại để nhìn người con gái với mái tóc dài xõa ngang vai mang mùi hương của mùa thu đang đưa ánh nhìn vào vô tận và trong thâm tâm có bao điều muốn nói. Còn với chàng trai nhút nhát ấy , cậu ta giận chính mình vì đã ngỏ lời yêu người con gái của mình vào cái thời điểm sai lầm ấy. Zack hiểu cô gái ấy giờ đang khó xử lắm , nhưng liệu cô có biết rằng sóng gió trong lòng chàng trai ấy đang nổi lên như thế nào hay không ?<br />
<br />
Còn đối với Sheila , lúc này cô đang đứng giữa hai ngả đường. Cô đã biết trái tim cô sẽ đi về đâu, nhưng làm sao để bảo vệ người con trai mới lần đầu bước vào tình trường kia khỏi những tổn thương của tình đầu ? Dẫu biết rằng con người ta hiếm khi có thể thành công với mối tình đầu tiên , dù họ có chân thành đến đâu. Thời gian có thể làm lành một trái tim tan vỡ , người ta vẫn nói thế , nhưng liệu nó có thể lấp đầy lỗ hổng của những yêu thương đã trao đi ?<br />
<br />
Trong bữa tối , cả Zack và Sheila đều không nói một câu, mặc cho những câu đùa tếu của Harold và Kevin có đáng cười đến mức nào. Zack cố ăn vài miếng , nhưng cảm xúc lúc ấy thật như một vật cản nơi cuống họng cậu ta. Không nói gì , Zack chỉ nhẹ nhàng buông bát đũa rồi bỏ ra ngoài. Từ lúc ấy , không khí có phần lắng xuống. Phải sau bữa ăn , Sheila mới mò lên tìm Zack trên mái nhà , nơi cậu ta có thể yên tĩnh mỗi khi có chuyện không vui. Và dưới bầu trời của sao và trăng nơi ngoại ô vắng vẻ , cô đã thấy một chàng trai đeo tai nghe đang ngủ gật với một cuốn sổ màu xanh để bên cạnh mình. Thường thì Sheila không bao giờ có thói quen xem trộm đồ của người khác , nhưng có gì đó đã khiến cô lật mở cuốn sổ ấy<br />
<br />
Đó là một câu chuyện mà Zack đang viết dở<br />
<br />
Sheila cảm thấy hơi ngạc nhiên , cô mỉm cười với chàng trai đang ngủ bên cạnh mình. Nhưng hơn hết là vì những con chữ đẹp và ngay ngắn trên những trang giấy kèm trên đó là những vết ướt còn mới nguyên. Cô đã giành cả đêm để nghiền hết những câu cú trong cuốn sổ ấy. Đó là câu chuyện về một chàng trai người Đức yêu thầm cô bạn thân người Nga là sinh viên trao đổi quốc tế , nhưng rồi vì chuyện riêng , cô phải trở về quê nhà. Mùa đông năm ấy , sau khi hoàn tất mọi việc , anh định đến thăm cô mà không báo trước như một món quà bất ngờ và cũng để ngỏ lời yêu cô. Nhưng những trắc trở liên tục ập đến trên con đường tìm đến hạnh phúc của anh. Xe hỏng , lỡ chuyến bay , tàu không hoạt động. Và trong lúc ấy , anh đã quyết định làm một điều táo bạo : Anh sẽ đi bộ từ nhà mình ở gần biên giới Đức đến Moscow. Mặc cho trời lạnh đến đâu , khó khăn đến nhường nào , những người qua đường đều nhìn thấy trên gương mặt chàng trai ấy sự lạc quan và những câu hát cứ thường trực trên môi<br />
<br />
And I need you<br />
And I miss you<br />
And now I wonder....<br />
<br />
If I could fall<br />
Into the sky<br />
Do you think time<br />
Would pass me by<br />
'Cause you know I'd walk<br />
A thousand miles<br />
If I could<br />
Just see you<br />
Tonight<br />
<br />
Cuối cùng chàng trai ấy cũng đến được nhà cô gái. Hôm ấy là ngày cuối cùng của một năm cũ , và cũng để báo cho anh biết rằng : Cô đã có bạn trai<br />
<br />
Suy sụp , nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ bỏ cuộc. Chàng trai ấy đã tranh đấu rất nhiều vì người con gái của mình. Nhưng câu chuyện mới chỉ dừng lại khi người yêu của cô gái chấp nhận lùi bước. Kèm theo đó là những trang giấy đang thấm đẫm nước mắt. Và trước khi xuống nhà vào lúc tảng sáng , Sheila không quên xé đi một trang trong cuốn sổ của Zack rồi bỏ vào túi áo. Trên tờ giấy ấy có ghi<br />
<br />
Chương 26 : Hạnh Phúc </span></span></span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Chia sẽ game đánh bài Bigkool miễn phí cho điện thoại]]></title>
			<link>https://community.diablo2vn.com/thread-Chia-se-game-danh-bai-Bigkool-mien-phi-cho-dien-thoai--1496.html</link>
			<pubDate>Fri, 31 Jul 2015 15:58:51 +0800</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://community.diablo2vn.com/member.php?action=profile&uid=7521">seotut</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://community.diablo2vn.com/thread-Chia-se-game-danh-bai-Bigkool-mien-phi-cho-dien-thoai--1496.html</guid>
			<description><![CDATA[Game Bigkool là game đánh bài hay nhất Việt Nam đứng sau Iwin về mặt hình thức nhưng bigkool luôn khẳng định vị trí của mình trên thị trường mobile việt. Tai Bigkool bao gồm rất nhiều trò chơi bài từ truyền thống dân gian cho đến hiện đại như: Phỏm, Xâm, Tiến lên miền nam, Ba cây, Chắn, Xì tố, Liêng… Tải Game Bigkool hỗ trợ mọi dòng điện thoại mới nhất trên thị trường hiện nay như Java, Android và iOS..<br />
<br />
<img src="http://taibigkoolmoi.com/wp-content/uploads/2013/06/GRl3q.png" alt="[Image: GRl3q.png]" class="mycode_img" /><br />
<a href="http://taibigkoolmoi.com" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url">Tai Bigkool</a> – Game Đánh Bài Bigkool Hấp Dẫn<br />
<br />
Bên cạnh những giờ phút chơi game căng thẳng và hấp dẫn. Tai game bigkool còn cung cấp một hệ thống giải trí vui nhộn như Xèng hoa quả, Chiếc hộp may mắn… Bigkool có hệ thống huân chương đẹp tuyệt vời với nhiều cấp độ giúp dễ dàng phân biệt trình độ các game thủ. Ngoài ra, bảng xếp hạng của từng game thủ trong mỗi trò chơi rất phong phú, chi tiết và ấn tượng.<br />
Đồ họa tuyệt đẹp mang phong cách hiện đại, trẻ trung và độc đáo. Chỉ ở game đánh bài bigkool, bạn mới có thể thấy hình ảnh của những chú chim cánh cụt, chú khỉ kingkong, người tuyết… hòa mình vào những trò chơi vui nhộn.<br />
<br />
Tải Game Bigkool Online Cho Điện Thoại<br />
<br />
Đến thời điểm hiện tại thì Tai Bigkool vẫn chưa bao giờ làm các cao thủ game bài phải thất vọng về những tính năng tuyệt vời của nó. Tải Game Bigkool Online luôn tự hào là sản phẩm được cộng đồng game thủ Việt đánh giá cao, chúng tôi sẽ không ngừng cải thiện dịch vụ cũng như thường xuyên tổ chức những sự kiện để tạo cho người chơi những giây phút thư giãn nhất. Chúc các bạn có những ván bài hấp dẫn!<br />
<br />
Tái hiện những trò chơi dân gian đương đại cũng như hiện đại thu hút một cộng đồng người chơi lớn trên Android nay đã thêm phiên bản dành cho iOS]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Game Bigkool là game đánh bài hay nhất Việt Nam đứng sau Iwin về mặt hình thức nhưng bigkool luôn khẳng định vị trí của mình trên thị trường mobile việt. Tai Bigkool bao gồm rất nhiều trò chơi bài từ truyền thống dân gian cho đến hiện đại như: Phỏm, Xâm, Tiến lên miền nam, Ba cây, Chắn, Xì tố, Liêng… Tải Game Bigkool hỗ trợ mọi dòng điện thoại mới nhất trên thị trường hiện nay như Java, Android và iOS..<br />
<br />
<img src="http://taibigkoolmoi.com/wp-content/uploads/2013/06/GRl3q.png" alt="[Image: GRl3q.png]" class="mycode_img" /><br />
<a href="http://taibigkoolmoi.com" target="_blank" rel="noopener" class="mycode_url">Tai Bigkool</a> – Game Đánh Bài Bigkool Hấp Dẫn<br />
<br />
Bên cạnh những giờ phút chơi game căng thẳng và hấp dẫn. Tai game bigkool còn cung cấp một hệ thống giải trí vui nhộn như Xèng hoa quả, Chiếc hộp may mắn… Bigkool có hệ thống huân chương đẹp tuyệt vời với nhiều cấp độ giúp dễ dàng phân biệt trình độ các game thủ. Ngoài ra, bảng xếp hạng của từng game thủ trong mỗi trò chơi rất phong phú, chi tiết và ấn tượng.<br />
Đồ họa tuyệt đẹp mang phong cách hiện đại, trẻ trung và độc đáo. Chỉ ở game đánh bài bigkool, bạn mới có thể thấy hình ảnh của những chú chim cánh cụt, chú khỉ kingkong, người tuyết… hòa mình vào những trò chơi vui nhộn.<br />
<br />
Tải Game Bigkool Online Cho Điện Thoại<br />
<br />
Đến thời điểm hiện tại thì Tai Bigkool vẫn chưa bao giờ làm các cao thủ game bài phải thất vọng về những tính năng tuyệt vời của nó. Tải Game Bigkool Online luôn tự hào là sản phẩm được cộng đồng game thủ Việt đánh giá cao, chúng tôi sẽ không ngừng cải thiện dịch vụ cũng như thường xuyên tổ chức những sự kiện để tạo cho người chơi những giây phút thư giãn nhất. Chúc các bạn có những ván bài hấp dẫn!<br />
<br />
Tái hiện những trò chơi dân gian đương đại cũng như hiện đại thu hút một cộng đồng người chơi lớn trên Android nay đã thêm phiên bản dành cho iOS]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[God's Guardians - Chapter 25 : Reborn]]></title>
			<link>https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-25-Reborn--1480.html</link>
			<pubDate>Mon, 27 Jul 2015 13:11:57 +0800</pubDate>
			<dc:creator><![CDATA[<a href="https://community.diablo2vn.com/member.php?action=profile&uid=2115">Street Boy Bach</a>]]></dc:creator>
			<guid isPermaLink="false">https://community.diablo2vn.com/thread-God-s-Guardians-Chapter-25-Reborn--1480.html</guid>
			<description><![CDATA[<blockquote class="mycode_quote"><cite>Trích dẫn:</cite><span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 25 : REBORN</span></span><br />
<br />
Venom Split<br />
<br />
Một lỗ hổng xuất hiện trên bức tường đằng sau lưng Zack. Cả lớp bê tông lẫn lớp vibranium ẩn sau nó đã chảy như một chất nhày nhụa nhờ thứ chất độc được bắn ra từ cái túi độc của Syadea. Zack thở hổn hển. Cậu đã thoát chết một lần , nhưng điều đó không có nghĩa là thần may mắn sẽ đứng về phía cậu ta. Hơn nữa , nó còn làm rách cái áo khoác tù nhân mà cậu ta có. Cậu cởi tấm áo khoác rách tươm ấy , rồi nhẹ nhàng phủi lại người. Hỏa kình trên tay bùng lên khi Zack lao về phía mụ nhện cái kia. Nhưng tệ hơn , mọi đòn đánh của cậu ta về phía mụ chỉ như gãi ngứa mà thôi. Thậm chí Cyadea còn đứng im để Zack động tay động chân một lúc rồi mới tóm lấy cổ áo cậu ta rồi quăng ra một góc như người ta ném một thứ đồ bỏ vào sọt rác. Cậu ta nặng nề nhấc người dậy như tay đô vật chệnh choạng nhấc người dậy sau một đòn đánh chí mạng từ đối phương. Lúc ấy , đám Mud Golem đều đã trở thành những mảnh vụn nằm gọn trong dạ dày lũ nhện con. Cả trăm con đang nhìn về phía Zack với ánh mắt hau háu đỏ rực. Mắc chứng sợ nhện từ nhỏ , nên cậu ta dễ dàng run lên trước cái đám tám chân nhung nhúc trước mặt mình , chưa kể đến cái bọc trứng nhện to tướng sau lưng Cyadea. Sống lưng cậu bỗng lạnh toát , hệt như những đêm nằm một mình trên chiếc giường gỗ ở nhà. Nó lại đang nhìn về phía mình , đúng rồi ! - Zack nghĩ - Đó là cách mà cậu cảm nhận về đôi mắt vẫn nhìn về phía mình hằng đêm. Nhưng thật kì lạ bởi khi cậu ta nhìn lên cái đồng hồ gần chỗ Baal và Cupid thì lúc ấy mới là tám giờ sáng. Trên khán đài , những tiếng la ó , những ngón tay cái chỉ ngược đã được giơ lên. Người ta đang chờ đợi một cái kết đầy máu và bạo tàn để kết thúc chuỗi ngày lo lắng của những kẻ không thể nào làm quen với những điều mới mẻ. Zack nắm chặt đôi bàn tay , răng cắn nát môi , máu đã bắt đầu mặn chát nơi đầu lưỡi. Cậu đang tham gia vào một cuộc chiến không công bằng với cả vạn người. Cậu vẫn biết cuộc sống này có quá nhiều ngang trái, nhưng khi người ta đã công nhận những ngang trái ấy như chân lí cuộc đời , thì thay đổi nó còn khó hơn việc thay đổi suy nghĩ của Gia - ve về Giăng - Văn - Giăng trong những chương đầu của " Những người khốn khổ " . Zack vốn tin rằng để thay đổi xã hội cần những con người có tầm vóc lớn lao. Nhưng cậu đã quên mất một điều : " Trước khi có thể đứng vững trước những sóng gió của cuộc đời, con người ta vốn thật nhỏ bé và đã vấp ngã biết bao nhiêu lần ". Gió lại một lần nữa thổi ngang qua mái tóc của Zack. Số phận đã quyết định rằng chàng trai trẻ Zack Law là người sẽ thay đổi vòng tuần hoàn của thế giới này. Để tạo nên những cái mới , người ta phải phá đi những điều đã có từ trước , và điều đó sẽ đem đến cho ta những kẻ thù không đáng có. Đây chỉ là lẽ thường tình mà thôi !<br />
<br />
Nhưng trong lúc Zack vẫn đang nhìn lại những góc khuất của cuộc sống , thì tơ nhện của Cyadea đã ngay lập tức dính chặt cậu ta vào mảng tường sau lưng mình. Lũ nhện con tiến sáp lại gần kẻ vẫn đang ngẩn người kia , có vẻ như chúng không thể đợi thêm để được biết thịt bán thần ngon như thế nào. Con nào con nấy quay về phía mẹ mình , gương mặt chúng như những đứa trẻ háu đói giục mẹ nấu ăn tối nhanh lên vậy. Và rồi cuối cùng Cyadea cũng đành gật đầu <br />
<br />
Lũ nhện ngay lập tức vồ về phía bữa tối của chúng. Con nào con nấy tranh nhau , thậm chí là tìm mọi cách để có thể lấy nhiều phần nhất cho mình. Chúng ngấu nghiến thân xác của Zack như những kẻ hành khất thiếu ăn lâu ngày , và cứ như vậy , cho đến khi trên mặt đất chỉ còn lại một mảnh tơ nhện. Nụ cười sung sướng hiện trên gương mặt của những khán giả được chứng kiến cảnh tượng này. Thậm chí có những kẻ còn bỏ về khi mới thấy đám nhện lao lên đánh chén tên ranh con kia<br />
<br />
Nhưng tất cả bọn họ đều đã nhầm<br />
<br />
Lũ nhện con bỗng lảo đảo như kẻ say , bốn đôi chân của chúng cứ như dính lấy nhau vậy. Dạ dày của chúng sáng lên một màu xanh lục. Nó càng sáng , lũ nhện ngày một yếu hơn , và rồi chúng nôn sạch thứ xanh lè trong dạ dày của mình. Những luồng ánh sáng xanh ấy hợp lại thành một khối cầu sáng loáng hơn bất kì vì tinh tú nào trên bầu trời cao rộng. Cyadea bắt đầu toát mồ hôi hột. Đây là lần đầu mụ có thứ cảm giác kì lạ này. Không một ai trong đấu trường này có thể thốt lên một tiếng nào. Cyadea ngay lập tức bắn ra nọc độc mạnh nhất mà mụ có về phía quả cầu ấy , tất cả thiên thần và ác quỉ trên khán đài không cần nói cũng tự động mỗi người tung tuyệt chiêu của mình về phía quả cầu ấy. Bọn cảnh vệ trên đấu trường sả xúng theo lệnh về phía hiểm họa mới ló dạng kia. Tất cả tạo thành một cầu vồng đa sắc nhằm thẳng về phía quả cầu kia, nhưng nó ngay lập tức hút trọn mọi sự đe dọa rồi biến chúng thành năng lượng phục vụ cho chính mình. Thế rồi một điều không ai ngờ tới đã xuất hiện<br />
<br />
Một luồng sáng chói lòa tỏa ra từ bên trong quả cầu khi nó bị xé toạc như một cái kén , bước ra từ đó là một người thanh niên trạc tuổi 18 , mặc trên mình một bộ vest màu xanh lục trải dài từ đầu đến chân , đội một chiếc mũ phớt vành rộng che đi gương mặt , nhưng để lộ ra đôi mắt đen láy đang nhìn thấu tâm can của những kẻ xung quanh mình. Đôi mắt ấy đang thấy trước mặt mình là những sự trái ngược và bất công đều đã đổ dồn về đây. Nó đã hiểu ra một chân lí về thế giới của những kẻ nghĩ rằng mình đang sống trên lưng nó. Thiên thần à ? Một lũ dùng đến vẻ ngoài hào nhoáng để che đi cái tâm ma hèn kém của bản thân, Còn ác quỉ sao ? Muốn truyền bá nhưng lại chọn cho mình một cái vỏ xấu xỉ. Một lũ ngu xuẩn ! - Đôi mắt ấy nghĩ <br />
<br />
Còn đối với bất kì ai đang có mặt lúc bấy giờ , họ đều hiểu tình thế bây giờ bất lợi như thế nào đối với mình.Họ đã sử dụng chính năng lượng của bản thân để khiến thứ họ sợ nhất trơ nên mạnh hơn bao giờ hết. Đây không chỉ là một sự kiện bình thường , mà sự xuất hiện của một vị thần mới trên đền thờ của các vị thần<br />
<br />
Law - Vị Thần Của Luật Lệ Và Cân Bằng<br />
<br />
Cyadea đã chết sững trước đôi mắt đen láy đang nhìn thấu con người mụ. Nhưng đáng sợ hơn thế , giờ lũ nhện con đã có một chúa nhện mới. Zack đã lật ngược thế cờ , giờ con mồi đã trở thành kẻ săn mồi và ngược lại. Lũ nhện cúi đầu trước cậu như nhìn thấy ánh năng ban mai của một ngày mới. Còn cậu ta cởi cái mũ phớt trên đầu , để lộ ra khuôn mặt quen thuộc nhưng với một đôi mắt đang sáng quắc hừng hực chân khí<br />
<br />
- Nhện mẹ thì kết cục cũng thành bữa tối của con mình mà thôi ! - Zack nhìn về phía Cyadea rồi quay sang lũ nhên con - Đến giờ đánh chén rồi các bé !<br />
<br />
Cyadea đã phải nhận một cái kết xứng đáng theo luật của loài nhện. Đám nhện con đã có một bữa no nê. Thậm chí đến bộ giáp hoàng kim chống lửa của mụ chúng cũng không để sót một mảnh nào. Zack ngửa mặt lên nhìn khán đài. Không khí lạnh ngắt như tờ, thậm chí cả hai tên bình luận viên cũng không nói nổi một lời. Nhưng rồi những cánh cửa kính trên đài cao bỗng vỡ nát. Một kẻ mặc quân phục đen nhảy từ trên đó xuống mang theo luồng hắc kình biến đám nhện thành tro bụi. Cái mũ thượng tá của hắn cũng che kín mặt , để lộ ra đôi mắt màu tím đang đối đầu với đôi mắt đen đang hướng về phía nó. Hỏa kình và hắc kình đối chọi nhau trong không khí khiến mọi người cảm thấy thật khó chịu và bức bối , nhưng không ai dám lên tiếng<br />
<br />
Đây là chuyện cá nhân của hai người đàn ông !</span></span></blockquote>
]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote class="mycode_quote"><cite>Trích dẫn:</cite><span style="font-size: medium;" class="mycode_size"><span style="font-size: small;" class="mycode_size"><span style="font-weight: bold;" class="mycode_b"><span style="font-size: small;" class="mycode_size">CHAPTER 25 : REBORN</span></span><br />
<br />
Venom Split<br />
<br />
Một lỗ hổng xuất hiện trên bức tường đằng sau lưng Zack. Cả lớp bê tông lẫn lớp vibranium ẩn sau nó đã chảy như một chất nhày nhụa nhờ thứ chất độc được bắn ra từ cái túi độc của Syadea. Zack thở hổn hển. Cậu đã thoát chết một lần , nhưng điều đó không có nghĩa là thần may mắn sẽ đứng về phía cậu ta. Hơn nữa , nó còn làm rách cái áo khoác tù nhân mà cậu ta có. Cậu cởi tấm áo khoác rách tươm ấy , rồi nhẹ nhàng phủi lại người. Hỏa kình trên tay bùng lên khi Zack lao về phía mụ nhện cái kia. Nhưng tệ hơn , mọi đòn đánh của cậu ta về phía mụ chỉ như gãi ngứa mà thôi. Thậm chí Cyadea còn đứng im để Zack động tay động chân một lúc rồi mới tóm lấy cổ áo cậu ta rồi quăng ra một góc như người ta ném một thứ đồ bỏ vào sọt rác. Cậu ta nặng nề nhấc người dậy như tay đô vật chệnh choạng nhấc người dậy sau một đòn đánh chí mạng từ đối phương. Lúc ấy , đám Mud Golem đều đã trở thành những mảnh vụn nằm gọn trong dạ dày lũ nhện con. Cả trăm con đang nhìn về phía Zack với ánh mắt hau háu đỏ rực. Mắc chứng sợ nhện từ nhỏ , nên cậu ta dễ dàng run lên trước cái đám tám chân nhung nhúc trước mặt mình , chưa kể đến cái bọc trứng nhện to tướng sau lưng Cyadea. Sống lưng cậu bỗng lạnh toát , hệt như những đêm nằm một mình trên chiếc giường gỗ ở nhà. Nó lại đang nhìn về phía mình , đúng rồi ! - Zack nghĩ - Đó là cách mà cậu cảm nhận về đôi mắt vẫn nhìn về phía mình hằng đêm. Nhưng thật kì lạ bởi khi cậu ta nhìn lên cái đồng hồ gần chỗ Baal và Cupid thì lúc ấy mới là tám giờ sáng. Trên khán đài , những tiếng la ó , những ngón tay cái chỉ ngược đã được giơ lên. Người ta đang chờ đợi một cái kết đầy máu và bạo tàn để kết thúc chuỗi ngày lo lắng của những kẻ không thể nào làm quen với những điều mới mẻ. Zack nắm chặt đôi bàn tay , răng cắn nát môi , máu đã bắt đầu mặn chát nơi đầu lưỡi. Cậu đang tham gia vào một cuộc chiến không công bằng với cả vạn người. Cậu vẫn biết cuộc sống này có quá nhiều ngang trái, nhưng khi người ta đã công nhận những ngang trái ấy như chân lí cuộc đời , thì thay đổi nó còn khó hơn việc thay đổi suy nghĩ của Gia - ve về Giăng - Văn - Giăng trong những chương đầu của " Những người khốn khổ " . Zack vốn tin rằng để thay đổi xã hội cần những con người có tầm vóc lớn lao. Nhưng cậu đã quên mất một điều : " Trước khi có thể đứng vững trước những sóng gió của cuộc đời, con người ta vốn thật nhỏ bé và đã vấp ngã biết bao nhiêu lần ". Gió lại một lần nữa thổi ngang qua mái tóc của Zack. Số phận đã quyết định rằng chàng trai trẻ Zack Law là người sẽ thay đổi vòng tuần hoàn của thế giới này. Để tạo nên những cái mới , người ta phải phá đi những điều đã có từ trước , và điều đó sẽ đem đến cho ta những kẻ thù không đáng có. Đây chỉ là lẽ thường tình mà thôi !<br />
<br />
Nhưng trong lúc Zack vẫn đang nhìn lại những góc khuất của cuộc sống , thì tơ nhện của Cyadea đã ngay lập tức dính chặt cậu ta vào mảng tường sau lưng mình. Lũ nhện con tiến sáp lại gần kẻ vẫn đang ngẩn người kia , có vẻ như chúng không thể đợi thêm để được biết thịt bán thần ngon như thế nào. Con nào con nấy quay về phía mẹ mình , gương mặt chúng như những đứa trẻ háu đói giục mẹ nấu ăn tối nhanh lên vậy. Và rồi cuối cùng Cyadea cũng đành gật đầu <br />
<br />
Lũ nhện ngay lập tức vồ về phía bữa tối của chúng. Con nào con nấy tranh nhau , thậm chí là tìm mọi cách để có thể lấy nhiều phần nhất cho mình. Chúng ngấu nghiến thân xác của Zack như những kẻ hành khất thiếu ăn lâu ngày , và cứ như vậy , cho đến khi trên mặt đất chỉ còn lại một mảnh tơ nhện. Nụ cười sung sướng hiện trên gương mặt của những khán giả được chứng kiến cảnh tượng này. Thậm chí có những kẻ còn bỏ về khi mới thấy đám nhện lao lên đánh chén tên ranh con kia<br />
<br />
Nhưng tất cả bọn họ đều đã nhầm<br />
<br />
Lũ nhện con bỗng lảo đảo như kẻ say , bốn đôi chân của chúng cứ như dính lấy nhau vậy. Dạ dày của chúng sáng lên một màu xanh lục. Nó càng sáng , lũ nhện ngày một yếu hơn , và rồi chúng nôn sạch thứ xanh lè trong dạ dày của mình. Những luồng ánh sáng xanh ấy hợp lại thành một khối cầu sáng loáng hơn bất kì vì tinh tú nào trên bầu trời cao rộng. Cyadea bắt đầu toát mồ hôi hột. Đây là lần đầu mụ có thứ cảm giác kì lạ này. Không một ai trong đấu trường này có thể thốt lên một tiếng nào. Cyadea ngay lập tức bắn ra nọc độc mạnh nhất mà mụ có về phía quả cầu ấy , tất cả thiên thần và ác quỉ trên khán đài không cần nói cũng tự động mỗi người tung tuyệt chiêu của mình về phía quả cầu ấy. Bọn cảnh vệ trên đấu trường sả xúng theo lệnh về phía hiểm họa mới ló dạng kia. Tất cả tạo thành một cầu vồng đa sắc nhằm thẳng về phía quả cầu kia, nhưng nó ngay lập tức hút trọn mọi sự đe dọa rồi biến chúng thành năng lượng phục vụ cho chính mình. Thế rồi một điều không ai ngờ tới đã xuất hiện<br />
<br />
Một luồng sáng chói lòa tỏa ra từ bên trong quả cầu khi nó bị xé toạc như một cái kén , bước ra từ đó là một người thanh niên trạc tuổi 18 , mặc trên mình một bộ vest màu xanh lục trải dài từ đầu đến chân , đội một chiếc mũ phớt vành rộng che đi gương mặt , nhưng để lộ ra đôi mắt đen láy đang nhìn thấu tâm can của những kẻ xung quanh mình. Đôi mắt ấy đang thấy trước mặt mình là những sự trái ngược và bất công đều đã đổ dồn về đây. Nó đã hiểu ra một chân lí về thế giới của những kẻ nghĩ rằng mình đang sống trên lưng nó. Thiên thần à ? Một lũ dùng đến vẻ ngoài hào nhoáng để che đi cái tâm ma hèn kém của bản thân, Còn ác quỉ sao ? Muốn truyền bá nhưng lại chọn cho mình một cái vỏ xấu xỉ. Một lũ ngu xuẩn ! - Đôi mắt ấy nghĩ <br />
<br />
Còn đối với bất kì ai đang có mặt lúc bấy giờ , họ đều hiểu tình thế bây giờ bất lợi như thế nào đối với mình.Họ đã sử dụng chính năng lượng của bản thân để khiến thứ họ sợ nhất trơ nên mạnh hơn bao giờ hết. Đây không chỉ là một sự kiện bình thường , mà sự xuất hiện của một vị thần mới trên đền thờ của các vị thần<br />
<br />
Law - Vị Thần Của Luật Lệ Và Cân Bằng<br />
<br />
Cyadea đã chết sững trước đôi mắt đen láy đang nhìn thấu con người mụ. Nhưng đáng sợ hơn thế , giờ lũ nhện con đã có một chúa nhện mới. Zack đã lật ngược thế cờ , giờ con mồi đã trở thành kẻ săn mồi và ngược lại. Lũ nhện cúi đầu trước cậu như nhìn thấy ánh năng ban mai của một ngày mới. Còn cậu ta cởi cái mũ phớt trên đầu , để lộ ra khuôn mặt quen thuộc nhưng với một đôi mắt đang sáng quắc hừng hực chân khí<br />
<br />
- Nhện mẹ thì kết cục cũng thành bữa tối của con mình mà thôi ! - Zack nhìn về phía Cyadea rồi quay sang lũ nhên con - Đến giờ đánh chén rồi các bé !<br />
<br />
Cyadea đã phải nhận một cái kết xứng đáng theo luật của loài nhện. Đám nhện con đã có một bữa no nê. Thậm chí đến bộ giáp hoàng kim chống lửa của mụ chúng cũng không để sót một mảnh nào. Zack ngửa mặt lên nhìn khán đài. Không khí lạnh ngắt như tờ, thậm chí cả hai tên bình luận viên cũng không nói nổi một lời. Nhưng rồi những cánh cửa kính trên đài cao bỗng vỡ nát. Một kẻ mặc quân phục đen nhảy từ trên đó xuống mang theo luồng hắc kình biến đám nhện thành tro bụi. Cái mũ thượng tá của hắn cũng che kín mặt , để lộ ra đôi mắt màu tím đang đối đầu với đôi mắt đen đang hướng về phía nó. Hỏa kình và hắc kình đối chọi nhau trong không khí khiến mọi người cảm thấy thật khó chịu và bức bối , nhưng không ai dám lên tiếng<br />
<br />
Đây là chuyện cá nhân của hai người đàn ông !</span></span></blockquote>
]]></content:encoded>
		</item>
	</channel>
</rss>